Mang thai giả qua thư tịch cũ

fShare
0

Các phương tiện truyền thông đại chúng vừa qua phản ánh hiện tượng mang thai giả. Cũng đã có những ý kiến giải thích về mặt bệnh lý, sinh lý, tâm lý của nhiều người trong ngành y. Chúng tôi thấy hiện tượng này cũng đã được ghi lại trong thư tịch Hán Nôm cũ nên cung cấp cùng độc giả để chúng ta có thêm tư liệu để lý giải nó.

Tài liệu chữ Hán có tên Bắc Ninh tỉnh khảo dị của nhà nho Phạm Xuân Lộc ghi chép vào năm Khải Định thứ 5 (tức 1920 Tây lịch) để lại cho ta những hiện tượng đáng chú ý. Đây là một trong những bản khai về dân tục thời ấy do Viễn Đông bác cổ chủ trương. Tài liệu này gần đây đã được các nhà nghiên cứu Nguyễn Thị Hường, Nguyễn Tô Lan, Viện nghiên cứu Hán Nôm dịch và in trong quyển Địa phương chí tỉnh Bắc Ninh qua tư liệu Hán Nôm, Nhà xuất bản KHXH in năm 2009. Tư liệu chúng tôi trích dẫn từ đây.


1. Tục tiến trinh nữ cho thần giao hoan.

Trong lời khai dân tục xã Long Khám, huyện Tiên Du, tài liệu này chép:

“Xã ấy nhập tịch thờ thần, tức hàng năm vào ngày mồng 8 đến ngày 20 tháng 8… Vào ngày mồng 6 tháng 8, toàn dân họp tại đình sở, xem trong xã người nào có hai hoặc ba con gái, thì lý dịch sai người này mang một người con gái tiến nộp cho thần. Nếu người này đã thuận lời với dân xã, thì dân xã trích lấy 3 quan tiền của nhà nước cho. Người con gái từ ngày được dân xã bầu ra, tắm gội sạch sẽ, áo quần tinh khiết, không được ăn thịt, chỉ ăn rau, không được ra khỏi cửa, mà chỉ ở trong nhà. Đến đêm hết lễ 20 tháng 8… vào lúc 8 giờ tối, tế thần xong, người cha mang con gái đến dẫn vào hậu cung trong đình, đến chỗ giường có bài vị thần, người con gái chiếu đèn sáng ở dưới giường thần, sau đó thủ từ đóng cửa hậu cung lại, không cho người nào vào gần hậu cung… Đến 4,5 giờ sáng, người cha cô gái cùng với người thủ từ cùng ra khỏi đình, mở cửa hậu cung, mang người con gái về nhà. Người con gái hôn mê bất tỉnh. Đêm hôm đó, thần dâm du với người con gái này, nếu không mê thì là không làm vậy. Nếu như hôn mê thì ngày hôm đó, người cha phải lấy trầu rượu bái tạ với thần, thần sẽ phù trợ người con gái này, bỗng nhiên tỉnh lại không mê man nữa. Năm này, dân làng bình an vô sự. Nếu thần không dâm du với người con gái, tức là thần chê người con gái không tốt, cho nên không giao dâm, thì dân chúng sợ thần oán giận gây bệnh tật cho người.”


2. Thần giao du cùng phụ nữ.

Trong phần ghi về dân tục xã Tạ Xá, huyện Yên Phong, tài liệu chép:

“ Lại nói, xã Tạ Xá có một ngôi miếu thờ thần sơn thổ, không có sắc phong. Vị thần này thường hiện hồn như hình người, đến đêm đột nhập trong xã, xem nhà nào có con gái và phụ nữ thì dâm du. Mới đầu, nhà nhà, người người, hễ thấy chó sủa tiếng lớn thì mọi người mở cửa nhà ra, nghĩ là trong đêm tối có kẻ trộm, bèn lục tìm khắp trong nhà, nhưng quả là không có kẻ trộm đột nhập, lại đóng cửa ngủ tiếp. Người ra mở cửa này bỗng thấy hồn thần như người, mở phòng tự vào dâm du với phụ nữ, cũng giống như người trần làm việc dâm du vậy. Xong xuôi, hồn thần bỗng nhiên biến mất. Khoảng tháng 2 tháng 3, một nhà trong xã có người con gái yêu, khoảng 17 tuổi, cứ nửa đêm…thấy một hồn hình dạng như người, dâm du với con gái. Khi thần dâm du, người con gái này cảm thấy khoái lạc như người trần làm vậy…Đêm nào, người con gái cũng thấy thần vào dâm du… Có một hôm, người con gái báo với cha… Người cha cầm một cái dao ngồi nấp chỗ tối ngoài buồng con gái… Hình nhân vừa gần phòng con gái, người cha quát lên một tiếng,… đuổi đến miếu thì biến mất, mới biết là sơn thần trong xã…

Người con gái đó về sau có mang, sinh ra một cái bọc nước, không thành người. Từ xưa đến nay, thần ở xã này, thường thường vẫn như thế. Những người con gái đã bị dâm du, về sau lấy chồng, có người có mang, có người không có mang.


3. Chuyện Thạch Quang Phật cũng là dâm thần.

Chùa Dâu là một ngôi chùa nổi tiếng ở Kinh Bắc thờ Pháp Vân, đứng đầu Tứ pháp, gắn liền với truyền thuyết Man Nương được ghi chép trong sử ký, trong Lĩnh Nam chích quái và trong các tài liệu Phật giáo. Trong chùa, vẫn thờ phật Thạch Quang dưới dạng một nhũ đá hình trụ. Tài liệu chép về vị phật thiêng liêng này:

“ Đến đêm, vị thần ấy đi vào trong làng, thấy nhà người nào có con gái, hoặc người phụ nữ nào chồng chết, thì thần Thạch Quang tự nhập vào nhà đó. Không biết thần Thạch Quang có phép gì, có thể thành một cái bóng đen âm u, đứng đợi ở ngõ những nhà có con gái, đợi người trong nhà ngủ yên, thần mới đột nhập vào thẳng trong buồng cô gái. Thần mau chóng làm cho người con gái hôn mê, lại không nói được lời nào, rồi thần Thạch Quang giao phối với con gái. Khi thần…giao phối với người con gái này, người con gái cũng chỉ biết có người giao phối với mình thôi, cũng thấy khoái lạc như người thường, nhưng chẳng biết mặt người đó… Khi người con gái nói được, hô hoán cha mẹ anh em đến thì thần thoát ra ngoài. Sau đó người con gái thấy tắt chu kỳ kinh, rồi có mang. Có người mang thai 7 tháng, có người thì 10 tháng mới sinh, sinh ra một bọc, mổ bọc ấy ra chỉ thấy nước, không thấy con. Xưa kia, các vị kỳ lão, người già trong xã thấy con gái không chồng mà có mang, hoặc chồng chết rồi mà lại có thai… bắt phạt người con gái không chồng mà chửa ấy, ăn uống tốn bao nhiêu tiền thì cha mẹ người con gái ấy phải chịu, nếu không chịu thì toàn xã không cho cha người con gái ấy ngồi với người trong làng. Đến khi thần Thạch Quang thường xuyên đêm đến đột nhập vào làng, giao du với phụ nữ, nhiều người có mang, rồi sinh ra một bọc nước như thế, dân xã thấy lạ, không biết là thần nào. Từ đó về sau… không bắt phạt người con gái đó nữa…

…Dân xã bầu lấy 5,6 tuần phiên, nằm trong một điếm canh giữa làng, phàm đến đêm nếu nghe thấy nhà nào có chó sủa liên thanh, nhanh chóng mang gậy và dao đến thẳng chỗ chó cắn… Một đêm, thần Thạch Quang đột nhập vào một nhà có một cô con gái rất xinh. Lúc đến ngoài ngõ nhà này thì mọi người trong nhà chưa ngủ, nên thần đứng đợi ở ngoài ngõ, chó của nhà này và chó của nhà bên sủa lớn. Tuần phiên lập tức lấy dao và gậy đến ngõ đó, bỗng thấy một u hồn, hình giống người, liền đuổi theo, Thạch Quang chạy mất rồi nhảy xuống ao. Trong cái ao ấy có bèo tấm, Thach Quang nấp ở dưới ao, tuần phiên ở trên bờ ao đợi, lâu lâu lại thấy Thạch Quang ngoi lên hòng tẩu thoát. Tuần phiên đuổi theo, đuổi đến chùa làng thì biến mất… Đến hôm sau, tuần phiên lại tề tựu ở điếm canh đánh trống, kỳ lão,kỳ mục và mọi người cùng ra chùa, tìm soát khắp nơi không thấy, chợt thấy trên đầu và thân thể thần Thạch Quang dính đầy bèo tấm. Mọi người đã nhận ra, nhưng không dám làm gì, chỉ biết là thần Thạch Quang có thể giao phối với phụ nữ vậy... Bèn mướn người thợ mộc, làm một cái khám. Cái khám này có cả cánh cửa, cao 4 thước, rộng hơn 3 thước, dùng sơn đỏ sơn lên rất đẹp. Sau đó, bưng thần Thạch Quang đặt ngồi trong cái khám, dùng khóa khóa cửa khám lại rất kín, tiếp đó, bưng cái khám này đặt vào hậu cung trong chùa. Phàm đến các tiết mồng một, ngày rằm cúng thần Thạch Quang thì mới mở của khám. Cúng xong lại đóng cửa khám lại, không lúc nào dám mở cửa khám. Nếu mở cửa khám, thần Thạch Quang ra được, ắt là không tránh khỏi việc dâm du với phụ nữ…Tuyệt đối không dám mở cửa khám vào ban đêm, chỉ mở ban ngày mà thôi.”

Việc làm khám giam giữ Thạch Quang, theo tác giả ghi chép, chỉ mới xảy ra khoảng trước sau không lâu đầu thế kỉ XX.


Những ghi chép trên không chỉ là những tài liệu gợi mở những suy tư khoa học về dân tộc học mà trực tiếp mách với chúng ta hiện tượng mang thai giả đã từng bùng phát trên một không gian văn hóa cổ truyền. Là người duy vật, chúng ta không tin có thần thánh lại có thể du dâm cùng người. Nhưng thần thánh là những lực lượng tác động mạnh mẽ đến tâm linh, đến tín ngưỡng của cư dân. Rõ ràng là ở đây, những sang chấn tâm lý đã chuyển thành những biến động sinh lý. Những hiện tượng lo nghĩ đến bạc đầu sau một đêm, mù mắt chức năng sau khi chứng kiến một cái chết khủng khiếp, người nổi đầy vết roi sau khi quá sợ hãi, chữ kinh sách nổi lên da của các tín đồ, hoặc cả những thành tích đột xuất trong thể thao, các công pháp Thiền tông v.v… chắc chắn cũng là những hiện tượng đặc biệt về sự liên quan đột xuất giữa mối quan hệ tâm sinh lý này.

Còn đối với nhà Nho xưa, họ coi đây là những tai dị, những điềm báo về một thời âm thịnh dương suy, ma quỷ và cái ác hoành hành, khi mà con người bị dồn nén tâm lý đến bức bách. Lịch sử cũng đã từng có những mảng màu như vậy.

Hà Nội 13-1-2010.

Bài viết đăng lần đầu tiên trên Website Khoa Văn học. Khi sử dụng thông tin từ bài viết này đề nghị ghi rõ nguồn trích dẫn.


fShare
0
Top