Đọc CON BỒ CÂU THA ĐI MỘT CỌNG CỎ của Vũ Duy Thông

ĐC CON B CÂU THA ĐI MỘT CỌNG CỎ

CỦA VŨ DUY THÔNG


Cuối năm, phố Hà Nội mù mù, gió Hà Nội lành lạnh. Không có chuyện gì đáng gọi là vui, liền tìm đến chỗ nhà thơ Vũ Duy Thông kiếm rượu và kiếm chuyện. Bao nhiêu bức xúc thế thái nhân tình chực bung ra. Anh đi lấy tập thơ mới in ra tặng, dí luôn cái kính vào mắt: “Đọc tí chơi!”.

Ừ thì đọc. Ối giời ơi! Sao mà xanh um cả ra thế này. Nào là bụi tre, gốc rạ, vườn cây, cỏ gai, cây bàng, cây phượng, bụi dứa, rừng dương, ao bèo, cọng cỏ… May mà chưa có lá mơ, rau húng, thì là, hành tỏi. Một khu vườn sinh thái xum xuê. Trong 60 bài in thì có đến những 55 bài hình ảnh thực vật chứa chan. Thật khổ, ai lại đọc thơ người ta tặng mà lại tỉ mỉ đếm chác. Nhưng thành bệnh mất rồi. Tĩnh tâm ngồi đọc lại.

Cũng là lựa chọn cả thôi. Trong Kim-Mộc-Thủy-Hỏa-Thổ thì cũng phải chọn lấy một. Kim thì đã từng xủng xoảng một thời trẻ trai. Hỏa tặc, Thủy tặc thì hãi lắm. Thổ thì hơi bị nhạy cảm. Vậy chọn Mộc cho nó lành. Mà cái sự Mộc thì thực là quan trọng lắm: Phong trào Hòa bình xanh ồn ã khắp nơi, Chương trình DOHA họp lên họp xuống về chuyện khí thải, trái đất nóng dần lên, rừng từng ngày thu hẹp lại… Ta trốn vào vườn chăng? Nắng rát cây lá che ta. Nóng nẩy cây lá ru ta. Khổ đau cây lá xoa ta. Cô đơn cây lá níu ta. Mà cây lá hiền lắm, nghe ta mà chẳng cãi ta bao giờ. Vậy thì mượn cây mà trò chuyện cùng mình và cùng người xưa vậy. Vun quén một khu vườn tâm tư. Tĩnh tâm ngồi đọc nữa.

Và cỏ mang lời cỏ. Cái thủa trao nhau c non thế mà thành c đắng, để hoài niệm giờ đây thành c rối ngậm ngùi (Thơ tình viết muộn). Bốn khổ thơ chở ba ngọn cỏ, dẫu muốn vùi nó đi mà vẫn xon xót suốt đời.

Cây cối, cỏ hoa mang đến những kí ức nợ nần của quê nghèo, của ân tình không dễ gì trả được, không dễ gì đắp bù: Quê xưa khuất nẻo thị thành/ Ao bèo n tím lạnh tênh ao chùa/ Chuông chùa buông sut đêm mưa/ Ca then lạnh ít, dậu thưa lạnh nhiều (Quê xưa). Nhiều khi, sự yên lòng cũng hóa ra có tội cùng cỏ cây.

Và thế là đến tre muôn thủa cũng thua: Tiếng đất lở như bom/ Rung chuyn xóm ngõ/ Bi tre bụi chuối đổ nghiêng/ Tan tành nhà tng kiên cố… Đêm bình yên mà hơn giặc giãKhi sông đi dòng/ DÙ VẪN LÀ SÔNG CŨ (Bãi l). Cánh đồng, cổng làng, cây đa, mồ mả… đều sẽ chìm. Ta nghe xót xa khi cây cối âm thầm lời ngụ ngôn của nó. Cuộc thay đổi này chả nhẽ trả giá đến vậy ư?

Này là cái ngọn mồng tơi. Sen tàn cánh rụng, lá đỏ trâm rơi: Mt năm, trăm năm, nghìn năm/ Vàng son tan cùng bụi đất/ May còn hớn hở ven rào/ Một ngọn mồng tơi xanh mướt (Dây mồng tơi Hoàng Thành). Sự đời đôi lúc đồng vàng thì mất mà đồng chì lại còn là vậy. Nhớ Đỗ Phủ dường bao: Quc phá sơn hà tại/ Thành xuân tho mộc thâm. Bao triều đại đi qua còn xuân thì vẫn rườm rà cây cỏ. Cảm khái cùng người xưa vậy. Mồng tơi có lời của mồng tơi.

Đa đoan là bệnh của thi nhân. Nhiều khi đổ tội cho cây: Cây lú ln hay sao, không biết/ Đông v rồi lá vẫn còn xanh (Không đ).

Cố mà xanh thôi. May mà trong ruột còn tí tươi, chưa héo nổi giữa cuộc đời hôm nay rất non mà đã xơ lắm rồi nhà thơ ạ. Cái nghiệp đầu đời nặng nợ với gỗ lim, táu mật trong Bè ta xuôi sông La, nặng nợ với Nhng đám lá đổi màu còn đeo đẳng lắm. Để hôm nay, một con b câu tha đi một cọng cỏ cũng thật dễ mủi lòng: Cùng ánh ngày sp hết/ Cùng lá vàng hi hả không biết về đâu.

Thì tĩnh tâm mà đọc lại. Như khi buồn ta được hít thở dưới tán lá vườn xưa. Một mảnh vườn nhân ái.

Loạng quạng chia tay trong men rượu lá ra về, miệng mãi ậm ừ câu thơ xa xưa mà cả tôi và anh đều thích:

                         Non cao non thấp mây thuộc

                         Cây cứng cây mềm gió hay.

                                              (Nguyễn Trãi – Quốc âm thi tập).

                                                                                                  Hà Nội 12/12/2012

                                                                                                  Nguyễn Hùng Vĩ

Top