Ngày mới (Kịch Thơ)

fShare
0

Lời của Ban quản trị mạng:

Sáng tác dưới đây là một thử nghiệm mới của Đào Duy Hiệp: một vở Kịch Thơ ngắn.

Ngày mới mang hình thức Kịch bởi có đối thoại của các vai với những giọng điệu và nội dung khác nhau; đôi chỗ có trần thuật và miêu tả, nhưng lời nói chủ yếu mang tính chất độc thoại nội tâm khiến cho cốt truyện không phát triển; bên cạnh đó là cấu trúc nhịp điệu ở từng lời thoại mang âm hưởng triết lí-trữ tình về tình yêu, cuộc sống, các chiều thời gian, không gian, lịch sử, con người, thời đại... lại là đặc trưng của Thơ. Hình thức thơ còn được bố trí ở sự không thẳng hàng dọc bên lề, trỏ tính "lỏng", cái bất định, dễ tiêu biến, đổi thay.

Trang Web của Khoa Văn học xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.


Ngày mới

Kịch Thơ

Đào Duy Hiệp

Tặng một mùa Giáng sinh

Dàn đồng ca: Xem kìa, các chị em ơi, nàng đang đến. Thanh tao. Có thể nàng là người con gái của núi rừng có thể nàng là người con gái của thủy cung. Biển bao la vừa phẫn nộ hủy diệt vừa hiền dịu sinh thành. Biển đã định hình lại cũng đang trương nở... Mùa Vọng. Vọng chờ và yêu thương. Các bác thuyền chài ơi, mẻ lưới hôm nay thế nào? Nước đục hãy để yên cho lắng trong và yên tịnh. Hài tâm và cầu nguyện. Hỡi ông hoàng, hãy kiên định trong phong ba, hãy nhìn vào mắt người nữ...

Em: Chào anh!... Anh hãy nhìn ra cửa sổ biển khơi đang sóng vỗ, nghìn con tàu như én liệng tầng không,... Anh vẫn miệt mài công việc đấy ư? Hãy ngẩng lên nhìn đời một chút, em mang đến cho anh kỉ niệm về tình yêu tương lai...

Tiếng vọng từ hậu trường: Tương lai hay tai ương, làm sao mà biết được?... Đêm cổ đại một màu bão tố. (Đàn bà vừa tốt lành vừa độc hại). Như thời gian bào nhẵn những linh hồn, làm xẹp hết mộng mơ thời trai trẻ. Sống là chấp nhận đắng cay mòn mỏi, khóc một màu chiều đã ngả sắc bình minh,...

Anh: Em đấy ư? Anh chào em, bình minh ngày mới. Em lại đến bên anh vào mùa thu lá vàng có tuổi... Mùa thu nào mà chẳng kỉ niệm của tương lai. Và cũng là quá khứ...

... mọi dòng sông đều qua đây em có nghe thấy không thời gian và cát rửa mặt cho đền đài nguy nga Kim Tự Tháp xác ướp Ai Cập xa hoa vàng óng những thiên kỉ buổi sáng nay ánh sáng mặt trời bao thế kỉ đã rọi qua sa mạc lòng người;

... gương mặt thanh thoát của em mờ ảo qua thời gian em có thấy không trên vách núi cao Prométhée mắt xa xăm đang bập bùng ánh lửa sẽ đến một ngày chàng được giải thoát khỏi xiềng gông;

... em có thấy không tiếng sáo chàng Trương Chi buồn đau cả tiếng đàn lia của chàng Orphée lận đận trong tiếng nhạc màu mờ dần café đô thị,... tiếng trẻ con chơi games trong xóm nhỏ nhà ai;

... em có thấy không rừng nguyên sinh hang động những thiên kỉ dòng sông đang trôi qua trước cửa. Mà sao tóc em lại ướt?

Tiếng vọng từ hậu trường: Đàn bà càng ướt càng xinh... "Nước khoáng thiên nhiên La Vie, một phần tất yếu của cuộc sống".

Anh: Không phải em là người con gái thủy cung đêm qua bọt sóng reo tiếng hát mê li làm đắm say bao thủy thủ? Hay em là sơn nữ núi rừng yêu thương nâng bàn chân em trong gió lạ đến với những miền hoang dại của thế gian?

Dàn đồng ca: Ngày Chúa Giáng sinh ra đời. Ta sửa mắt nhìn để thấy Chúa và Đức Mẹ. Hãy kết thân với con và yêu thương, chăm sóc con. Hãy hằng nghe lời con cầu nguyện. Amen. Hỡi ông hoàng, ông đang hạnh phúc. Mỗi ban mai ông có một tình nhân...

Tiếng vọng từ hậu trường: Hãy tỉnh cơn mê đi hỡi các chàng trai trẻ, giấc mộng đời chỉ chớp mắt đã tan mau... Tham, sân, si hãy để lại một bên. Ôtô và hoảng hốt và cô đơn và thẳm sâu trống rỗng. Hãy trói chặt mình vào chiếc ghế xoay mà du hành thiên kỉ, mà bơi trên kí ức của thời gian... Hãy bịt chặt tai lại đừng nghe du dương tiếng hát nàng Tiên Cá. Tiên Cá nào cũng dài chân đô thị cũng văn minh. "Một người khỏe hai người vui".

Dàn đồng ca: Ôi đô thị văn minh, người nữ nào cũng văn minh đô thị. Bóng ngả dài nàng đang đi trên dòng sông ánh sáng,... Tóc huyền thoại mây chiều buông gió gọi.

Anh: Núi rừng sông biển dào dạt chào ta cùng tiếng vọng từ sâu xa ngàn xưa lịch sử... Nguyễn đã gồng mình trong đêm thâu Thị Lộ, Vườn vải khuya trăng mơn sợi râu vàng; Ông vĩ đại cả trong những điều dân sự; Thị Lộ lấp loáng trườn mình vào Khuê Tảo của thời gian,... Ôi, tươi sáng những ngày thong thả giấc mộng thanh nhàn hoàng hôn rồi sẽ lại tươi sáng ban mai cho ta đón gió thu sang Refresh lại tâm hồn,...

Em: Em vừa từ dưới biển bước lên em cũng vừa từ rừng sâu đi tới em luôn ở bên anh anh có biết không? Anh bảo thế giới là trong ý niệm của anh như nhà triết học bảo. Em làm sao yêu được người yêu ý niệm. Nhưng em vẫn đến bên anh mỗi ban mai khi mặt trời rọi ánh hồng lên muôn loài cho chị em chúng em diện mới. (New Fashion với bọn em còn hơn sách vở; vì yêu nhân dân mà phải vĩnh cửu mới Thời trang). Em hạnh phúc bên anh...

Anh: Chúng ta hạnh phúc bên nhau...

Dàn đồng ca: Họ đang hạnh phúc bên nhau. Lời ca Vũ trụ nhuốm màu Thiên nga. Nào, chúng ta hãy dâng hoa chúc mừng hạnh phúc. Trong khổ đau, người đã vượt qua...

Tiếng vọng từ hậu trường: Có ông hoàng bà chúa hạnh phúc và không hạnh phúc ("mỗi nụ cười che giấu một cái ngáp dài" - Stendhal sắc sảo); có người ăn diện hạnh phúc và không hạnh phúc (trang phục chỉ sắc màu khi mặt trời rạng rỡ; lại gói khổ đau thân xác vào đêm); có ngư dân sống với biển khơi gió mặn hạnh phúc và không hạnh phúc (biển đời); có hai người vào Nhà nghỉ hạnh phúc và không hạnh phúc (mắt hoang hoải một màu đời vội vã); có người đàn ông và đàn bà lấy nhau sinh con nở cái bên bếp lửa hồng hạnh phúc và không hạnh phúc (mũi tên Cupidon êm ái rơi vào một ngày bất tử, rồi trổ "nhánh hoang vu" ngơ ngác chiều đông); có Sodome và Gomorrhe những đô thành bí ẩn hạnh phúc và không hạnh phúc... Có những đại gia và có những chân dài...

Dàn đồng ca: Hạnh phúc nhìn ở mặt này và đau khổ nhìn ở mặt kia...

Các chị em nhìn kìa, gương mặt rạng ngời của Prométhée đang in trên bầu trời kia; tiếng đàn chàng Orphée đang đâu đây âm u ngàn con sóng vỗ...

Gương mặt nàng nhòa bên cửa sổ Noël. Chàng đang nhìn ra những ngọn đèn màu Giáng sinh nhấp nháy...

Thôi ta đi đi,...

(Màn hạ dần. Ánh sáng theo chân họ vào sau các cánh gà. Nhạc nổi lên dìu dịu...)

Hanoi, tháng 8 - 12 / 2009

Đào Duy Hiệp



fShare
0
Top