Chùm thơ Khuất Bình Nguyên

 

Bạn cũ ở chân đồi Đông Khê

 

Tôi đi qua những bông lau xám

Đèo phất phơ ngọn gió se chiều

Trận đánh im tiếng súng rồi đã 60 năm

Suốt mấy chục dặm đường núi đá

Mong gặp mái nhà cho đỡ nhớ làng quê…

 

Anh đợi tôi chân đồi Đông Khê

Nơi trước kia kẽm gai

Giờ chỉ lá thông reo như có ai còn thở

350 chiến binh nằm lại từ thời đó

Một vùng biên núi xen với gió

Chen khói ấm lưng chiều.

Một đời dọc ngang dừng chân lần cuối

Xa khuất chốn biên cương.

 

Thung lũng đầy hoàng hôn

Đoạn đường núi mờ rồi ngoái lại

Anh một mình đứng trông

Bên đồi thông 350 ngôi mộ.

 

Ngày mai gió bấc sẽ thổi qua đỉnh núi

Sau lưng ta, sau những khoảng rộng dài

Gió xám ơi ! đừng nghẹn ngào chi mãi

Để ta giấu bông lau vào nỗi nhớ gửi ngày mai !

 

 

Người Trăng *

Một trăm năm ngày sinh Hàn Mặc Tử

 

Người Trăng gánh mộng đi trên tuyết

Hoàng hôn ngơ ngác khói, chờ ai

Uống Trăng chi cạn vầng Trăng khuyết

Xuân về chín khẽ tháng giêng hai.

 

Gái quê thuở ấy bao tần tảo

Bốn mùa thánh thót dệt Trăng thưa

Vải Trăng Thu gửi trời vuông lụa

Trải mỏng làn Trăng đợi gió lùa.

 

Thuyền chở Trăng về đâu bến đậu

Sông xưa còn đó rải lụa mềm

Người Trăng vẫn áo Trăng phong nhã

Khuyết chẳng tròn Trăng lã chã đêm.

 Vỹ Dạ - Huế, 2012

_______________________

 * Người Trăng, uống Trăng, chở Trăng: Chữ của Hàn Mặc Tử.

 

 

Mũ cao bồi

Thân gửi Dan Rathbun

 

Anh gửi cho tôi chiếc mũ cao bồi

Nhớ nắng lửa miền Tây nước Mỹ

Sa mạc lớn dưới trời chỉ ngang vành mũ

Dặm đường dài thu lại dưới chân

Cơn khát tới bờ đại dương vẫn chưa hết khát

Cát, gió, bò kêu cuộn lên

Cơn lốc màu nâu hoang dại nắng…

Xa vắng con tàu từ Đông sang Tây

Để lại sau lưng ba thế kỷ

Và chiếc mũ cao bồi.

Có thể đựng cỏ, đựng nước uống cho bò cho ngựa

Đựng niềm vui không báo trước cho người

Đựng cát nồng nàn dù không còn giọt nước

Khi tôi đổ sa mạc rơi khỏi mũ

Cơn khát ngày xưa dịu trong cát lâu rồi

Trong mơ tôi mang mũ cao bồi ra đội

Đàn bò khát nắng lượn quanh tôi ?.

 

 

Lang thang

 

Gió lang thang

Hết mấy vòng trái đất

Mây lang thang

Thế kỷ mơ màng

Người lang thang

Chẳng hết câu lục bát

Để nỗi buồn

Muôn kiếp cõi nhân gian…

 

 

 

Cành sen chưa nở

 

Một sớm trở qua nhà

Thấy cành sen trước cửa

Mẹ cha về trong mưa

Mưa ngày xưa lâu quá

Ướt nâu màu áo vá

Hai anh tôi cùng về

Xa muôn trùng cách trở

Dưới luống cày đồng quê.

Lặng im nhìn không nói

Mây lưng trời cố hương.

Bốn người đi chân đất

Lặng lẽ vội lên đường

Cành sen còn chưa nở

Giữ hương hồn tha phương.

                                 2012

 

 

Xuân Nhâm Thìn về phủ Quốc, nhớ Cao Bá Quát

 

Xuân Nhâm Thìn về ngang Phủ Quốc

Nước non xanh mưa bụi cởi áo mềm

Tiếng chuông chùa ngân nga gác trầm tư lên đỉnh Sài Sơn

Xa xa núi Thày xanh

Lại gần đá xám màu rêu phủ

Bóng nghĩa quân áo rách một thời…

Nhớ mưa kinh kỳ ngày xưa buộc núi cao đầy gió trước bão giông

Tất tả quê nhà giã gạo mướn đã mấy đông

Dòng Nhị Hà lũ đỏ

Lớp lớp sóng hoa đào mờ tỏ nỗi long đong.

Nơi ông ước mơ dựng lều đọc sách

Chẳng tìm thấy đâu trên vách đá bốn bài thơ

Dưới ngòi bút của ông hiện lên khói mây núi mười sáu ngọn.

Đời người trăm năm thấm thoát đã qua

Hoa giữ hương thơm lưỡng lự còn chưa nở

Trên núi cao Sài Sơn có hang Cắc Cớ

Chuyện thị phi ở đời đem gói lại

Chắc gì lấp nổi hang gió huyền thoại đất xứ Đoài

Trên đỉnh Sài Sơn mây xuân chưa phủ

“Công danh khác gì chõ rơi bị vỡ” *

Người đời không lầm đã coi trọng văn chương **

 __________________________

 1. Thơ Cao Bá Quát:

* “Nhập thế công danh hồn trụy tắng”

** Ngược với ý thơ: “Thời nhân ngộ hứa văn chương giá”


 

Top