Thơ trong tập “Hoa hoàng đàn nở muộn” của Khuất Bình Nguyên

 

VanVN.Net – Nhà thơ Khuất Bình Nguyên (sinh năm 1950) vừa cho ra đời tập thơ thứ 5 với cái tên khá lạ “Hoa hoàng đàn nở muộn”. Có lẽ, cái sự “nở muộn” của một loài hoa kiêu sa như hoàng đàn dễ khiến bạn đọc yêu thơ liên tưởng về một “người thơ” đã ngoại lục tuần nhưng sức cảm, sức nghĩ vẫn còn rất sung mãn và tươi trẻ. Cái đẹp trong thơ Khuất Bình Nguyên chính là vẻ đẹp giản dị của những triết lý nhân sinh được gọi tên, được trang điểm một cách duyên dáng bằng ngôn ngữ của thi ca. VanVN.Net xin trân trọng giới thiệu một chùm trong tập “Hoa hoàng đàn nở muộn” của nhà thơ Khuất Bình Nguyên.

KBN tho

  Bìa tập thơ Hoa hoàng đàn nở muộn

Gió bấc lặng thinh

- Kính tặng làng quê tôi -

 

Trong các loài gió lang thang

Gió bấc có bước chân nhẹ nhàng bậc nhất

Chỉ qua đường khẽ thôi

Vườn cây lá rơi đầy mặt đất.

 

Những bài hát tha phương

Trong hành lý người xa quê mấy khúc đoạn trường

Mơ hồ một làn gió bấc

Hạt mưa phùn ấm lạnh cố hương.

 

Nghìn năm mây xám cánh đồng xa

Muộn màng quá lối về gió bấc

Mùa đông mải miết đi bóng hình nhìn chẳng rõ

Trên lớp lớp luống cày phơi ải mênh mông

Trên dòng sông run rẩy mùa lúa mới

Mái đình cũ thì thào đếm bối rối

Bước đi nào xao xuyến của ngày xưa.

 

Gió bấc đêm ngắt ra từng đoạn thưa thớt như ai gõ phím đàn

Đời người dài hơn bao nhiêu cung bậc

Chẻ nhỏ đêm trường

Sầu Đông thành câu hát

Gió bấc lặng thinh

Qua cửa những ngôi nhà mái rạ vẫn còn đóng kín

Gió bấc bắc cầu

Tới tận bình minh

Hun hút thổi cho thời gian đi qua vào những đêm rét nhất.

 

Cung đàn thời gian

- Thương nhớ gửi xứ Đoài -

Cung đàn mười hai dây ánh sáng

Năm mơ hồ gửi tháng đi qua

Bạc vai áo phận người lận đận

Một dây đứt chớp sáng lòa phép lạ

Dấu lặng đơn sẫm lại mái chùa

Tiếng rơi nào vô tận xuống ngày xưa.

 

Ánh sáng mơ hồ nỗi nhớ tháng Tư

Bong bóng phập phồng sân mưa đầu Hạ

Xá tội vong nhân hiền hòa tháng Bảy

Trăng xứ Đoài thơ dại cuối trời xa.

Tháng Mười đăm chiêu nhóm lửa

Người quê đội gạo lên chùa

Xao xác chiêm mùa gió thổi

Chiều buông Đông xuống dáng lưa thưa.

Tháng Năm sinh nở

Mẹ đẻ rơi giữa sân lúa nắng trưa

Con khóc chào đời

Nhuộm đầy mùa Hạ.

 

Xuân tỉnh dậy nồng nàn rơm rạ

Trăng xứ Đoài tìm lại nửa bao la.

 

KBN

Nhà thơ Khuất Bình Nguyên


Đàn trâu

Khi bé thơ tôi sợ đàn trâu

Bơi qua bên kia bờ sông ăn cỏ

Nước phù sa lầm lũi đỏ, không về.

 

Bên kia xanh non mênh mông

Mây trắng xa gần la đà nuôi cỏ

Bên này cha tôi

Bảy mươi tuổi ngã xuống luống đất màu dang dở

Trâu kéo cày đổ cả chiều mưa.

Tôi đi theo mấy mùa dâng lũ

Chẳng bơi qua sông mà cổ ngấn phù sa.

 

Trở về cố hương bóng cha vịn tay cày tự bao giờ trước cửa

Dòng sông cạn rồi còn vùng vẫy phù sa

Đàn trâu lặng lẽ về giữa luống đất vẫn đang cày dở

Bờ bên này chan chan hoa lúa nở

Mây trắng một mình ở lại bờ kia.

 

Chó đá xứ Đoài

Vật nuôi trong nhà hóa đá rồi sao

Đứng cụp tai suốt đời ở đầu cầu xưa cũ

Trông những mảnh đò than thở dưới sông

Thương con người nước mắt chảy tràn qua hai mi đá.

Nào được như rồng trên mái đình biến hóa

Phủ phục khắp nơi canh giữ cửa nhà

Và lắm khi phải lên cả bệ thờ

Nhìn mặt người rầu rĩ

Mắt nhắm nghiền trăn trở nỗi xót xa.

 

Ơi con chó sao mà hóa đá

Canh giữ đồng quê ngủ yên

Canh giữ hoàng hôn

Đánh thức đêm tối lặng thinh xóm làng có động

Đứng ngẩn ngơ trên bờ không sủa được

Người ra đi ngoảnh lại giữa dòng sông.

Làm bạn với người khi người với người chẳng còn trông đợi

Bóng tối một mình liếm vợi nỗi đơn côi.

 

Không ở đâu nhiều xa vắng như xứ Đoài mây trắng của tôi

Chó ăn đá thôi để hóa đá vì người

Khắp mọi làng quê đều nuôi

Đặt lên bệ thờ tôn sùng báu vật

Lòng trung thành giữa người với người không để mất

Bản tính với mộng ước ngàn đời của xứ sở tôi.

 

Những âm thanh trắc ẩn của tự do

Tiếng sáo của James Galway* đưa tôi đi từ Bắc xuống Nam

Qua đồng cỏ mênh mông nước Úc

Đến tận đêm tôi ngủ ngay bên bờ bể

Bên sóng vỗ vào phương Nam xa xôi trái đất

Tiếng biển khơi man dại

Nghe đàn cừu, đàn bò

Rủ nhau theo tiếng sáo đi ra biển rồi lại vào bờ

Im lặng tự di ngọt ngào trên đồng cỏ vắng.

James Galway đánh thức tôi dậy

Bình minh vỗ sóng đuổi đàn cá mập vịnh Apolo

Chúng bơi không tiếng động

Theo kiểu tự do chết người dưới mặt đại dương

Tiếng sáo James Galway lại gọi tôi lên đường

Trong âm thanh đầy trắc ẩn của tự do.

 

Austrailia 2009

---------------

(*) James Galway: sinh năm 1939 ở Belfast, Nortthern Ireland – người thổi sáo hay ở Anh Quốc. Ông có 2 CD cho sáo mang tên The Essential phổ biến ở Úc châu.


Nguồn: http://vanvn.net/news/5/2585-tho-trong-tap-hoa-hoang-dan-no-muon-cua-khuat-binh-nguyen.html


 

Top