NISHIMURA MASANARI ơi - Thơ Nguyễn Hùng Vĩ

NISHIMURA MASANARI ƠI!

Nguyễn Hùng Vĩ.

 

Nghề của chúng ta

Là thầm thì với muôn người đã khuất

Tổ tiên dạy ta thương từng thớ đất

Biết ngấn mồ hôi qua từng hiện vật

Mồ hôi nào cũng mặn phải không anh.

 

Để hiểu cuộc đời nào cũng mong manh

Mà nhón bước như đi trên băng mỏng

Cũng biết rằng ta vô biên bền vững

Khi mỉm cười xiết chặt lấy tay nhau.

 

Mỗi bước chân anh và tôi ướm xuống

Là chạm lốt chân triệu triệu con người

Muôn vàn vết còn mỏng hơn hơi thở

Bíu đất này như lá một chiều rơi.

 

Và anh đến nâng hai tay trìu trĩu

Dấu vết Lạc Hồng hun hút thời gian

Mắt ươn ướt trong nắng trưa nhiệt đới

Hồn xưa về thơm hương khói chứa chan…

 

Gió cầu Thanh Trì, mưa bay Phù Đổng

Nay vắng bóng anh đăm đắm đi về

Tôi ngược bắc, mỗi lần, lòng se sắt

Đã…một cuộc đời nhân hậu, đam mê…

 

Hà Nội 10/6/2013.

Top