Hữu Đạt - Thơ

HỮU ĐẠT - THƠ

 

Lời Ban biên tập: PGS.TS Nguyễn Hữu Đạt là giảng viên Khoa Ngôn ngữ học, Trường Đại học KHXH&NV, ĐHQGHN. Ông cũng là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam - từng sáng tác thơ, tiểu thuyết, viết kịch bản phim..., và tất nhiên là tác giả của nhiều công trình khoa học về văn học, ngôn ngữ học. Bài thơ Cầu số không của Ông đã đoạt Giải thưởng trong cuộc thi thơ nhân kỷ niệm 15 năm thành lập Hiệp hội Thanh niên Việt Nam. Nhân dịp Khoa Văn học tổ chức HTKH về tập thơ Lục thập của PGS.TS Nguyễn Bá Thành, Ông đã gửi tặng Thầy Cô và anh chị em sinh viên, học viên Khoa Văn học chùm thơ mới được in. BBT đã xin phép và được Ông cho đăng trên Website của Khoa. Xin giới thiệu với tất cả Quý độc giả yêu thơ.

 

Cho anh được thì thầm

                                      ( Tặng LHT và tác giả Lục thập)

 

Cho anh được thì thầm với em

như người buôn bạc giả

Để tri âm cùng mấy vần thơ

Bởi thời thế bây giờ khó quá

Nói đến thơ, ai cũng bảo: điên à?

 

Vì thơ chẳng làm ra cơm gạo

Thi sĩ ơi ngâm ngợi làm gì?

Ra khỏi ngõ, chỉ gặp người nói láo

Những chức danh choáng lộn ẵm ngu si

 

Thơ anh viết cho tuổi đời lục thập

Đã qua “tri thiên mệnh”, bước sang chiều

Hoàng hôn rồi mới biết yêu cuộc sống

Ngoảnh lại nhìn, hoang phí biết bao nhiêu

 

Ta đánh mất những tháng năm đẹp nhất

Bởi chiến tranh làm méo những tâm hồn

Ta đi lạc quá nửa vòng trái đất

Lúc tỉnh rồi lại càng thấy buồn hơn

 

Cho anh được thì thầm với em

như người buôn bạc giả

Bạc thật người ta đóng khóa ở Ngân hàng

Gần hết cuộc đời, thấy bao điều dối trá

Hết tin rồi nay chỉ thấy hoang mang

 

Cho anh được thì thầm với em

như người buôn bạc giả

Lục thập chưa qua, đã tới thất tuần

Đời thấp thoáng như bóng câu trước cửa

Ngoài em ra, ai hiểu được thơ anh ?

 

Bên phố cổ

 

Chiều lất phất mưa bên phố cổ

Những người đi cắm cúi đếm nhịp chân

Thời gian như khách vô tình lắm

Đi bộ để cho đất bớt gần

 

Trời vẫn cứ xa như cái thời xa ấy

Đất vẫn gần như cái thuở lên ba

Ta vẫn khóc và chạy theo bóng mẹ

Thoắt thời gian đi… đứa trẻ đã hóa già

 

Mỗi mùa xuân bé thơ mừng áo mới

Kẻ trung niên ngơ ngẩn đếm tóc mình

Người lớn tuổi chợt buồn, khi xuân đến

Mình thêm già, mà đất vẫn bình sinh !

 

Chiều vẫn mưa bay bên phố cổ

Người đi bộ hôm nao nay đã không còn

Đào chợt nở những bông vừa nhú nụ

Và trên cành lấp ló mấy chồi non.

 

Ta tìm…

 

Ta tìm ngọn gió xiêu xiêu

Cỏ may rối cả một chiều díu dan

Hồn em như hoa bạch đàn

Đậm hương nhưng có nồng nàn đắm say?

Ta tìm ngọn gió heo may

Đi lang tang thang suốt những ngày mùa đông

Gặp mùa hoa cải bên sông

Lạnh từ gió bấc, gió đông lạnh về

Ta tìm ngọn gió se se

Nửa đêm ớn lạnh, bốn bề chống chênh

Ta tìm trong chốn phiêu linh

Chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thôi

Giật mình mưa tóa lưng trời

Chợt đâu trong gió thấy lời mẹ ru

Ta tìm ngọn gió ngày xưa

Để ta về với tuổi thơ một thời

                                                  Thượng Hải 11-2010

 

Cõi mê

 

Ta dẫn em

vào giữa cõi mê

văn chương

chữ nghĩa

khắp bốn bề

Em như du khách

sau mùa lũ

đứng lặng nhìn

sông trôi theo

bóng chiều đi

 

Ta như mây trắng

tít tầng cao

vơ vẩn

hồn hoang

tự thuở nào

lạc bước

đi về

nơi hạ giới

đêm nằm

ngửa mặt uống trăng sao

 

Em - cánh hoa rừng

trên vách núi

bốn mùa

uống mãi ánh sương đêm

hương bay

theo gió

nơi đồng nội

gặp tiếng thơ

ru cánh tay mềm

 

Thi hứng

ai ơi thiên cổ tự

cuồng lòng thi sĩ

nỗi chờ mong

nói làm chi nữa

cho chiều ướt

trắng đẫm

hàng mi

       Đôi bờ cong…

 

 

Ngày thứ bảy

                                         (Bến Thượng Hải 11/2010)

 

Ngày thứ bảy mọi người về chốn cũ

Chỉ mình ta chống chếnh với căn phòng

Một chú muỗi bay ngang mà lòng như náo động

Một cánh hạc lạc bầy kêu da diết trên không

 

Đêm thứ bảy ai về vui ấm cúng

Chỉ mình ta thao thức với ngọn đèn

Thơ mình viết đọc cho mình sưởi ấm

Giữa dòng đời tình như bị lãng quên

 

Gió bỗng nổi, tuyết bay, lòng ớn lạnh

Réo rắt thay, những ngón lướt vĩ cầm

Đêm đông đặc nỗi sầu hai thế kỷ

Chập chờn mơ những bóng giặc ngoại xâm.


Nhớ trường xưa

 

Nhớ mái trường xưa mỗi khi lên lớp

Em vẫn đi về qua lối vườn hoa

Những nỗi nhọc nhằn vương lên khóe mắt

Hơi thở bồi hồi giờ học ca ba

 

Có những ngày mưa cho em đến muộn

Có những ngày buồn mắt em xanh xao

Có những ngày vui em khe khẽ hát

Chia tay một thời trong nắng hanh hao

 

Tôi nhớ trường xưa mỗi khi lên lớp

Văng vẳng câu ca mỗi lúc đi về

Gió lạnh cuối đông, nắng nồng giữa hạ

Chiếc ô nào nghiêng gió em che

 

Không biết giờ này trường xưa lối cũ

Những cánh bằng lăng còn tím trong chiều

Em có ngồi kia bên trang sách mở

Thả hồn bay qua cặp mắt trong veo

Top