Lời cuối cho bạn cùng lớp - Thơ Nguyễn Hùng Vĩ

Image1-11 

Bình không nói được nữa rồi

một thời hoa niên chúng mình gìn giữ

đói tháng Ba, bom Truông Bồn không sợ

nói một câu nói đùa lại sợ mếch lòng nhau.

 

Lớp sơ tán ngày nào trong lũy đất

lũ trai nhà quê, con gái thị thành

gánh củi núi trên vai Bình xốc xếch

muốn giúp mà cứ ái ngại loanh quanh.

 

Cũng có bữa ngó nhau qua vai bạn

mắt như sương đầu lá cỏ tắt vèo

con gái nó muôn đời đều lớn trước

tóc bím kìa thôi chỉ biết nhìn theo.

 

Cái thủa ấy sao trời trong văn vắt 

viết bao trang nhật kí dấu chính mình

trong mơ hát cái câu ai đó hát

“mày đi từ đâu tới, chú ếch xanh”.

 

Nay tuổi sáu mươi mà lòng ta mười sáu

vẫn một câu đùa một câu ướm… rồi thôi

một lần ước cùng nhau về núi cũ

có thế mà đâu được nữa Bình ơi!

Hà Nội 11/6/2013

Top