Tắm sông - Thơ Nguyễn Hùng Vĩ

TẮM SÔNG

Nguyễn Hùng Vĩ

 

Chị khom lưng vo trốc

Em lặn ngụp gội đầu

Giặt đi giũ đi

chuông chiều thánh đường trên sóng cũng đã rè rè

ngọn gió nam cũng nồng nồng mùi cháy

lấm láp cỏ thân đê khó tìm chỗ ngồi.

Tắm hoàng hôn về khi sao mọc

Một vệt sáng căng ngang núi Hồng

mẹ bảo ngày xưa hồn thỏ ngọc.

 

Giũ đi giặt đi

bụi phố két trong tim từng lớp

tiếng ai vỗ áo bên Phù Thạch

vọng sóng sang bang bang ngực mình

ngửa cổ nhìn trời mây mộng du

lối đi về mộ thầy giáo cũ

thầy ơi con đây

lăn bắc lóc nam vật bể vã rừng

thầy trao giống ngọt đất e chừng chát chua…

 

Tóc còn ướt lạc vào nhà chị

chỉ chị hiểu ta say sông rồi

thì cho sạch để mà chết đuối

bong bóng kìa mười sáu tuổi ơi!...

 

Hà Nội, 18/6/2013

 

 

Top