Bác đến chơi nhà - Thơ Nguyễn Hùng Vĩ

BÁC ĐẾN CHƠI NHÀ

(Tặng bác Nguyễn Văn Cảnh, Ngôn ngữ K14)

Nguyễn Hùng Vĩ

 

Áo lụa nâu non bác đến chơi nhà

Đọc vanh vách hán nôm như cháo chảy

Ba lăm năm xa nhau rồi nhỉ

Đáy mắt trẻ thơ sau đuôi mắt chớm già.

 

Biệt giảng đường thủa ấy bác về quê

Bởi vợ yếu con đau, chính mình cũng đói

Để lại lớp sinh viên, trang công trình viết vội

Gã đồng môn đen bạc thủa hàn vi.

 

Nghe nói quê xa bác vất vả trăm bề

Xoay xỏa đồng lương nuôi con bốn đứa

Làm cơ khí đôi bàn tay máu tứa

Đổi ngày con khôn lớn đến bây giờ.

 

Nay bác ngồi cười, mắt vẫn như mơ :

-Tớ chuyển việc, làm pháp sư thôn dã

Sênh phách chưa quên, cổ thư thuộc cả

Soi phận mình vào số phận nhân gian.

 

Cửu vạn, bụi đời, doanh nghiệp, tham quan

Tai ách, lợn toi, cháy kho, bể hụi

Chị góa bụa, em muộn màng con cái

Chạy chức quyền, chạy việc, bán đất đai…

 

Chú biết không muôn vạn số phận đời

Nhân quả bòng bong, vị lai tơ rối

Chúa Phật xa vời, thực sinh bên gối

Đồng bạc, bát cơm, tấm áo, manh quần.

 

Ngẫm nghĩ thương người như thể thương thân

Chữ nghĩa thầy cho, tâm linh tương cảm

Một tiếng nhắn, một lời khuyên, câu phán

Cho người đời sám hối để làm ăn.

 

Cũng chẳng quên câu “bất ngữ quỷ thần”

Nhưng thần quỷ tràn lan trong nhân dạng

Đời bất trắc thì níu vào tín ngưỡng

Tớ hành nghề lặn lội bến âm dương…

 

Đôi chén chưa xong bác lại vội lên đường

Những nghiệt ngã éo le cuộc đời cần bác tới

Mõ, phách, sênh, văn… đầy một túi

Một túi lòng chất ngất những đa đoan…

 

Hà Nội 28/6/2013.

 

Top