Cõi âm thoang thoảng - Thơ Nguyễn Hùng Vĩ

fShare
0

CÕI ÂM THOANG THOẢNG

Nguyễn Hùng Vĩ

 

Đêm đêm tôi mở tấm màn nhung đen

Nhẹ bước sang cõi ấy

Chào thầy tôi bạn tôi ở đấy

Ai cũng mỉm cười đón sang chơi.

 

Rượu mơ ngàn năm ngâm dịu lắm

Nhấp ít thôi hơi thở đủ thơm nồng.

 

Nơi đó cười nhẹ nhàng

Nói cũng nhẹ nhàng

Chào nhau khẽ cúi đầu

Cầm tay nhau đủ ấm

Trà hoa nhài thoang thoảng thơm đêm

Đi nhẹ như sương, ngồi nhẹ như mây

Tóc ai cũng phơ phơ cơn gió nhẹ.

 

Thầy Nhị thầy Tường thầy Tu thầy Trai thầy Đệ…

Thầy Khánh thầy Nhơn thầy Cẩn thầy Tân…

Bạn Đô bạn Hùng bạn Chính bạn Tuấn bạn Trân

Bạn Kế bạn Thành… sang chơi đủ cả

Lướt trên cỏ đặt mình trên đá

Rồi vui cười quên sạch chuyện trần ai.

 

Các thầy tôi các bạn tôi và tôi

Đều mặc những bộ sồi óng ả

Cùng tôi đến ngồi ngã ba

sông Kiến Giang

Ngã ba sông có sáu mé nước

Sáu mé nước có sáu con đò trăng

Sáu con đò trăng chở đầy sáu nhóm người già ca hát

Ơ khoan ơi hò khoan hố khoan…

Tiếng hát càng già càng đượm thắm

Như sông xưa trong hơn sông bây giờ…

 

Rồi mỗi người hân hoan xếp một tờ giấy cũ

Làm thuyền thả xuống dòng xanh

Trôi đi vào vô biên

Cái mẩu giấy dương gian một thủa

Ở đó có những dòng tên bị gạch xóa

Trong những phen họp hành bầu bán

Chả ra làm sao khi người này len lén gạch tên người kia

Ai lại như thế nhỉ???

Trôi đi trôi đi trôi đi…

 

 

Hà Nội 29 / 4 / 2016. 

fShare
0
Top