RU GIÀ GIÀ RU (Tặng ta tặng mình) - Thơ Nguyễn Hùng Vĩ

Nguyễn Hùng Vĩ.

 

Bồng bồng gió lặng mưa qua

Nên ông bồng bế nên bà ru nhau.

À ơi trời thả tàu cau

Yêu thương thì nổi, khổ đau thì chìm.

 

Nên ông cất giọng ru em

Nên bà đôi mắt lim dim nhoẻn cười

À ơi cái phận con người

Có nơi cay đắng có nơi thiệt thà.

 

À ơi cho vợ về nhà

Cho cóc bới bếp, cho gà đón dâu

À ơi em thức cho lâu

Dăm ba bạc tóc trên đầu xốn xang.

 

Lá vườn đã chở thu sang

À ơi ai vội ai vàng mặc ai

Thức lâu mặc kệ đêm dài

Ru lâu mặc kệ non đoài trăng treo…

 

Đông Hà 6-8-2017.

Top