Thơ - Thời gian

1. Quá khứ

là trang thứ nhất của đời

dòng thứ nhất của bài thơ chờ đợi dòng tiếp theo...

 

2. Tương lai dòng thơ đang trở thành quá khứ: một trưa hè, bóng mát con đường,

hàng cây thành phố,

những xứ sở châu Âu, châu Phi, châu Á vụt qua, tuyết rơi và cát bỏng, gay gắt

tình yêu, khổ đau, những lo toan, dạy học, kiếm tiền, hi vọng, thất vọng, áo cơm,

những gương mặt người, sự phản bội, chật vật mưu sinh, những toan tính

nhọc lòng, những dòng tin, giá vàng, dầu lửa Trung Đông, hành hạ, buồn phiền,

những

nhiệt tình bị rẻ rúng, nghi ngờ, khờ dại, chiến tranh. Hãy hoà bình trong nhau,

cuộc đời thật có bao giờ lại thế. Xa như miền đất thật xa, gần như hơi thở.

 

3. Tất cả được xếp lại trong hành trang sự sống, những tất bật thời gian thúc đẩy,

yêu thương, căm giận, những đêm tỉnh thức, đám ma, chức tước, xa dần sự sống,

ánh mắt, nụ cười, vành mũ nghiêng trong nắng mùa thu Hànội, Sàigòn tiếng nói cười

Đồng Tháp, sóng vỗ yêu thương Hàn Mặc Tử Bình Định đau thương âm thầm

mỉm cười Gềnh Ráng nhan sắc nắng những Càmau...

bài viết xót xa nụ cười hồng âm thanh ngọn gió gieo vào kí ức.

 

4. Đời như mơ, như khờ dại, như không bao giờ quên được,

cái téléphone gội đầu hôn lên vành tai chờ đợi

âm thanh.

Những đơn điệu của lời hạt nắng, cơn mưa

xa như bài hát, như lời ru, vọng lại âm thầm

vỏ của tiếng đã được vật chất hóa từ lời trong hiện tại

ruột của lời đã hóa thạch nụ cười xanh

xao xác lá. Cái vành tai nghiêng nghe

mặt trời gọi ngày xưa những nội dung thánh thót

đi dưới ngày mưa hàng cây hôm nay

nắng trong mưa xanh trong gió ngày xưa.

 

5. Bài thơ - Thời gian

Mẹ của bài thơ là Quá khứ.

Hà Nội, tháng 11 năm 2006

Nguồn:  Văn Nghệ, số 47 (25 - 11 -2006)
Top