Bố ơi

Cũng có khi rồi con làm ra được mấy chỉ vàng
Thảng thốt gọi: Bố ơi!


Bố về khi tối trời
Và ra đi thật sớm
Giờ con mới hiểu
Những cơn trốn nợ ngày giáp Tết
Lấm lét về ngôi nhà của mình.


Tuổi thơ cứ ngỡ
Một đời bố trầm ngâm và nghiêm nghị
Giờ mới hiểu
Quày quả lo toan quanh năm đói
Lặng lẽ lặn vào da chì tóc rối
Vì đàn ông không ai được thở dài.


Con chim già ngật ngưỡng tha rác
Mà ngôi nhà chị em con
Chưa bao giờ dưới lành trên kín
Quanh mẹ con là bà tiên giỏi nhịn đói nhất đời
Giờ con mới hiểu
Làm đàn ông thật khó
Làm cha càng khó hơn...


Chỉ vàng tanh ngăn ngắt bàn tay con.

10/5/2009
Top