Nắng muộn

Hoe vàng cơn nắng đầu Đông
Sáng lam lũ những tấm lưng vội vã
Tự nhiên ta thấy
Như yêu ngôi nhà mình hơn
Em mở lại tấm chăn năm cũ.

Trước ngõ
Một người đàn bà vít cành bàng
Hái chùm quả vàng muộn
Chị ta bẻn lẽn
Con tôi thích quả này lắm!
Rồi bước đi
Với dáng điệu của con chim nháo nhác kiếm mồi
- Ai sắt vụn bán không ?
Món quà chị mang về
Tự nhiên khiến ta mủi lòng...

Đã kịp nóng đâu mà vội lạnh
Ta lẩm bẩm
Ôi mùa Đông mùa Đông
Ngọn nắng sáng soi những nếp nhăn phố phường.

Tháng 12/2008

Top