Em

Em đi trời bỗng đổ mưa

Cơn gió thì lạ nắng vừa thủy tinh

Con chuồn ớt đính vào buổi chiều một chiếc nơ

hoa niên

*

Em đi lúa ngàn nhấp nhô

Phù sa cơn sóng gió chẳng điền viên

Vạt nắng trên sân quyển sách trên tay

nụ cười trên miệng

Kí ức sắp đến kí ức sắp đi…

Kí ức vừa đi vừa khóc kí ức làm tổ trên cây

Bay đi rất nhiều ngày tháng

Trong nhau ta không ở trọ

Chung thân khóc cười kiếp người

*

Gió như cũng đùa gió lùa

Long lanh sợi tóc thổi trên đồng người

Một chiều vừa đi một chiều vừa chạy

Nước mắt quệt ngang dòng sông trong xanh

*

Có nhiều bàn tay như lạy như van

Rong rêu suối hát hoàng hôn gió ngàn

Em đi

*

Bên kia thời gian màu trắng

Chúng ta ở trọ trần gian

Trong nhau ta không ở trọ

Vĩnh viễn một chiều phù sa

Nghe như vừa quen vừa lạ

*

Ta chào em bình minh của tuổi thơ

Tình đến tình đi như mơ

*

Đấy là những lời thơ…

(Kỉ niệm ba năm ngày mất của Trịnh Công Sơn)

Hanoi, tháng 3 năm 2004


Top