Trong quán bia

như một công trường đập đi phá lại

một chiến trường gối vụ thâm canh

quán ngùn ngụt những nồi lẫu đang thay nước dùng, cá tươi tanh lộn mửa và trứng lộn bửa đôi chùm mạch máu

rau cuồn cuộn trong chậu rồi chảy tuôn qua những chiếc rổ nhựa két bẩn xuống từng bàn ăn, qua từng kẽ răng, qua những chiếc cổ họng đang co rút và khản đặc bia lạnh

chúng ta đang hét vào tai nhau những âm thanh sáo mòn, lừa dối

Ai cũng nghĩ rằng mình nói thế vẫn là chưa đủ để thuyết phục và chứng minh cho khả năng hùng biện của sự giả dối sống sượng này

những bomb bia vẫn kìn kịt chở về thế chỗ cho những rỗng tuếch khả ố

bia sàu bọt trắng

bia vàng như nắng trơn lờn môi bóng nhờn vì da thịt, xương xẩu và son phấn

bia sánh từ cốc này sang cốc kia trong tiếng thuỷ tinh lảnh lói và man rợ rồi ồ ạt đổ vào những chiếc dạ dày đang trống hoác chỉ được láng bằng chút dịch vị loãng toẹt

bia thấm vào thành ruột non hoà vào máu và bỗng chốc toàn bộ huyết thanh trong từng mao mạch của chúng ta biến thành màu vàng đục của mỡ bò pha nước khoáng

chúng ta hân hoan trong từng tế bào đang căng phồng và mê sảng với cơn đại hồng thuỷ của men say

những chiếc màng nhĩ rung lên bần bật dưới sức ép hỗn loạn chồng chéo của các loạt sóng âm, sóng điện thoại di động và vi ba nướng thịt

Những túm lông mũi dài đen đặc bụi đường ám xăng chì đang phun túa ra những luồng khói thuốc giãy giụa rồi lồng lộn bốc lên nóc trần ốp -lam và sau đó luẩn quẩn lộn xuống nồi lẩu xương xẩu sôi sùng sục

chúng ta cứ thế cứ thế và cứ thế cứ thế..uống và uống như sợ rằng hôm nay là cơ hội cuối cùng để trình diễn khả năng bất tận của mình

chúng ta thay nhau đẩy ghế đưa mắt tìm toilet, đứng choạng chân ngửa mặt và thót bụng nhiệt thành

Đến lúc đã thoả mãn với công suất làm việc của thận và tim mạch,

chúng ta nặng nhọc ngồi lên xe, vào số

mà đâu biết rằng những người phụ nữ vẫn nhẫn nại lặng lẽ đợị chúng ta trong bốn bức tường trắng toát với bô chậu, với khăn mặt ướt và nước đá cốt chanh

đâu biết rằng ngoài quán bia những đám người mặt đỏ lựng vẫn lũ lượt ra vào như những dòng bia vàng óng không ngừng đổ vào vỏ xác rồi tống táng qua đường tiết niệu

đâu biết rằng những chú cá đang cần mẫn rỉa bùn rêu chờ đợi vợt lưới và dao thớt

rằng những chú vị con vừa nứt vỏ đang lích rích bơi dưới tán mát của khoai nước ven hồ và đâu biết những tay xu xu đang chới với chạm vào giàn thép gai nóng rẫy dưới cái nắng rực rỡ màu bia mật...

Thanh thản hay mãn nguyện, chúng ta quên hết mọi nhọc nhằn của giác quan, thả lỏng thân thể và buông xuống như một định mệnh nặng trĩu

Từ Liêm ngày 27/02/2008

Top