Để lại

fShare
0

Chỉ để lại cho em

Chiếc gạt tàn cáu bẩn

Lá phổi tổ đỉa

Và những giá sách lô nhô

Như đường điện tâm đồ…


Em nghệ sĩ quê mùa

Lấy chồng ảo tưởng.


Sách lừa anh đi hết chặng đời

Khói đống rấm lặn vào khói thuốc.


Một năm mấy ngày Rằm nước lên

Anh ngất ngưởng bay qua phố xá.

Thế giới sục đam mê, thế giới phẳng lì.


Anh đậu xuống mái rơm rất nhẹ

Và hót lên líu lo

Mẹ ơi!


Em nhé

Hãy lấy một ngồng cỏ khô

Cắm một điếu thuốc cháy dở

Và đốt cho anh mỗi ngày một cuốn sách.

Rồi trời sẽ mưa…

Khoa Văn, 25/6/2009

Nguyễn Hùng Vĩ
fShare
0
Top