Lời ru cổ tích

Có tiếng hát nào văng vẳng khơi xa

Tôi đi tìm em nàng tiên nhỏ bé

Em ở đâu giữa muôn trùng sóng bể?

Sóng bồn chồn vỡ dưới chân tôi...


Tôi đã tin cổ tích tự lâu rồi,

Như em vẫn tin tình yêu có thực

Đi hết tuổi thơ tôi còn day dứt,

Hoàng tử vô tình hay Anđecxen quên?...


Biển mặn mòi như nước mắt của em,

Cho tôi mơ về những điều không thể.

Em là nàng tiên mang trái tim trần thế,

Bởi biết yêu nên đã hóa con người.


Khép mắt lại đi biển đã xa rồi,

Biển đã xa, em đừng thao thức nữa...

Khi tình yêu không là hai nửa

Nguyên vẹn bao giờ mà vỡ tan thêm...


Thôi ngủ đi nào, đêm Anđecxen

Dẫu tuyết lạnh và ngày mai bão tố,

Dẫu thạch thảo nở hoa bốn mùa dang dở,

Que diêm cuối cùng sẽ cháy trọn tình yêu

(Tặng nàng tiên cá và Andecxen)

Theo Tạp chí Văn học và Tuổi trẻ số 7 (109) - 2005 - Trang 41

Top