Kỉ niệm

KỈ NIỆM

(HƯỞNG ỨNG CUỘC THI : NGÀY THƠ VIỆT NAM LẦN THỨ VIII CỦA CÁC BẠN SINH VIÊN)

Đào Duy Hiệp


1. Khúc dạo


Mỗi người đều có tuổi hai mươi yêu dấu đều có những kỉ niệm lá thu vàng rực rỡ hoa phượng mùa hè bạn bè mái trường những dự định những chân trời khát vọng...

Tuổi ba mươi đến lúc nào không biết nữa hôn nhân đến rồi những nghĩ suy về nghề nghiệp về những phương trời xa những dự định...

Tuổi bốn mươi năm mươi tích lũy và quán tính. Đã đưa tiễn nhiều người. Những chân trời cũng bớt xa hơn.


Con người là cái bình trí nhớ đựng những hạt kỉ niệm


Kỉ niệm quẫy cựa muốn thoát ra khỏi âm u nhà tù thân xác đòi nắng đòi ánh sáng đòi cảm thông cộng đồng nhân loại

Có những kỉ niệm đã qua những bóng hình năm tháng gương mặt người còn lại đã biến đổi đã buồn thương. Không ai níu giữ được thời gian

thời gian khóc trong ta bật ra thành màu của tháng năm trên tóc, trên khóe môi đuôi mắt lên giọng nói câu cười

Ai cũng phải trải qua một kiếp phù sinh.


2. Nhớ những ngày


... nắng trong như mùa thu hoa niên trải lên thảm vàng lấm tấm lá bay trên hè phố

lên những xe sinh tố lên bộ râu bác đạp xích-lô buổi trưa nằm dưới bóng dừa thiu ngủ

... râu của dừa - bóng những chiếc lá vờn trên đường nhựa

... râu của người - ngẩng lên trời xanh cụ cựa trong giấc mơ sinh tồn hồi cố suy nghĩ cần lao hoài niệm đau buồn

... gió thổi mơn man gọi nhạc rập rờn gọi thời gian bốn mặt của những vương triều xa

... quả xoài mũm mĩm đôi má thiếu nữ buổi chiều

... những cơn mưa rào ào ạt chùa chiền nhã nhạc cây thốt lốt nhạc trưởng khua gậy lên trời xanh cho rơi nước ngọt xuống kinh thành

.... trong ánh mắt em cười âm thanh của thành phố của ngọn lửa hồng nguyên thủy bên bếp hoàng hôn

... tái sinh cho hôm nay và cho mãi mãi...


3. Nhớ hôm nay


Em tái sinh anh giác ngộ anh trí tuệ hóa anh tẩy uế anh tái sinh thời gian tái sinh giấc ngủ tái sinh làm lụng dựng xây bằng ngọn lửa nấu nướng mỗi ngày

em đã giữ cho lửa không tàn cho bếp không khói muội


(Nhưng trước đó ta cũng cần cảm ơn người đàn ông đứng tuổi

đã đánh cắp lửa trong bánh xe trời quẳng xuống trần gian

chàng bị xiềng em có nhìn thấy chăng trên sườn núi cao trước mặt nhà ta đang ở?


Nghệ thuật cũng ra đời từ những đau khổ yêu thương)


Mắt em trong màu trong thiếu nữ

thành hôn rồi màu trong ấy chuyển sang thu

lửa bếp trong mắt em trong

giữ cho mùa thu thơ mãi

cho mùa đông già nua không hộ khẩu chỉ ngụ cư...



(Thế giới chỉ hiện hữu trong ý niệm của tôi hình như Schopenhauer bảo thế

Nhưng ta đừng lo ông ấy chỉ nói thế thôi mà có ý niệm "vợ" đâu)


4. Nhớ biển mùa hè gần...


Biển khơi ngoài kia những hi vọng những buồn đau những bồn chồn hạnh phúc không

bình yên liên hoan lòng gặm nhấm những tâm sự não nùng


Ta cùng hát nào ta cùng uống...


"Người đi, ừ nhỉ..."... có tài cao đâu mà chí uất

"Sông Mã gầm lên..." biển khơi xa "khúc độc hành" say ôm ấp quyền năng


Ta cùng hát nào ta cùng uống...


Biển rộng sông dài núi cao... "gục lên mũ súng" đâu phải là gục hẳn


Ta cùng hát nào ta cùng uống...


Tràng giang điệp điệp... Buồn ơi...

"Nắng chia nửa bãi chiều rồi"... Good-bye!


5. Thực tại và kết luận


Ơ kìa,

Buổi chiều nay bên bếp lửa

Ai nghịch vẽ lên đuôi mắt em dấu chân chim én?

Mùa xuân đã về hay mùa xuân còn ở lại?

Hay lửa bếp trong mắt em trong, giữ cho mùa thu thơ mãi...


Ta đón trước kỉ niệm của ban mai.


Hanoi, tháng 7 - 12 / 2009



Top