Dòng sông thành phố

1. Dòng sông chảy qua thành phố như vết xước móng rồng lấy đà trước lúc bay lên

Đến nay vẫn còn tấy đau

Vết thương đã lặn vào tôi chảy trong tôi một thành phố

Thành phố tuổi thơ tuổi trưởng thành tuổi biết yêu em và đau khổ

Tôi yêu thành phố này xót xa thành phố…

2. Thành phố xót xa tôi biết rằng em biết

Em biết rằng tôi biết

Chúng ta cùng biết nhau rằng chúng ta biết

Rằng hợp lệ cái điều không hợp lệ

Và không hợp lệ cái điều hợp lệ

Vết xước trong tim mỗi đứa nhưng em đã giáng sinh tôi…

Tôi biết rằng em biết cái quyền năng em đã biết

3. “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng…”

Tôi đã nhẩm và biết rằng em hát

“Người ra đi…” thềm nắng mắt em sai khiến giấc mơ tôi em đã biết

Cho tôi trở lại cái ngày xưa chẳng thể bao giờ quay trở lại

“Đêm mơ Hà Nội…” dáng em thanh thành phố cổ kinh thành

Chiếc lá cuối cùng trên phố đã rời xa… buổi học cuối cùng cũng đã rời xa

4. “Có một dòng sông đã qua đời” hình như có người đã viết thế

Có một âm thầm xoa lên vết xước mỗi ngày

Tôi tinh khôi nhìn em trong mơ

Em thanh tân cười với tôi ban mai mở cửa thành phố

Những vụn sao tan tác vỡ vào đêm trên bầu trời nhung đen thăm thẳm

Có thể đấy là nước mắt của xa xôi vũ trụ

Có thể đấy là cái điều chúng ta biết rằng chúng ta đã biết…

5. Chảy ngang thành phố ban mai này

Cho tôi đứng bên này sông hợp lệ để biết rằng em cũng đã biết

Để biết rằng chúng ta đang biết

Về vết xước…

Hanoi, mùa đông 2009

Top