Nghìn xưa đất nước

fShare
0

Em ơi có thấy không

Gió nghìn xưa thổi lại

Bao măt người xa ngái

như là mặt hồ Gươm xanh

Bao nàng tiên vỗ cánh

Từ trong thớ gỗ dày

Chờ nét chạm bàn tay

Người nghệ nhân bạc tóc

Bao nhiêu là bình gốm

Nằm lặng dưới đất sâu

Chờ dáng thon thiếu nữ

Vục nước đội lên đầu

Bao nhiêu là tơ óng

Dệt nên trí nhớ tằm

Khi ra giêng hội cả

Vờn múa suốt mùa trăng

Bao Quan Âm tống tử

Hóa tượng nép mái chùa

Ngàn năm xuôi chinh chiến

Cửa võng giờ mây đưa

bao nhiêu là em bé

cưỡi nghê trước sân đình

sẽ một ngày hóa Gióng

quất ngựa vào bình minh

bao rễ đa ngàn tuổi

rưng rưng ôm cổng làng

muôn kiếp người qua lại

nương nhờ môt nén nhang

bao nét đao nét mác

chờ mực dưỡng đầu phong

bao Đặng Dung mài kiếm

và viết thơ tỏ lòng

Hàm Tử Quan vẫn gió

Bạch Đằng giang sóng hồng

Nhớ người xưa tráng chí

Múa giáo giữa non sông

Và kia Tản Viên sơn

Uy linh thắt cổ bồng

Đàn Mị Nương ngồi hát

Bên bến Chúa sông Cùng

Lũ voi đá trầm mặc

Chân quỳ nhớ nữ vương

Rêu xanh như ngọc bích

Biêng biếc hồn vong hương

Chiều nay bao khói thuốc

vàng tươi nước điếu cày

chờ người chết tỉnh lại

nhả lẫn vào gió mây...

Nguồn: http://www.nguoidaibieu.com.vn/Trangchu/VN/tabid/66/CatID/5/ContentID/96280/Default.aspx

fShare
0
Top