Em mơ!

Em đã thương mầm thương rẫy

Thương lẫy đường đi thương lẫy lối về

Em để mình bơ vơ

Không chừa cho mình lối thoát

Rồi hợp tan em khóc

Nước mắt em ào ạt, thành sông, thành suối

Em tan, em tan vào những giọt nước mắt cuối cùng

em mơ, em mơ, em lại mơ những giấc mơ của biển

mắt, môi, hơi thở, tóc, miệng, cả những vệt son

đều tan thành nước

Em chảy về biển

rồi em lại ngược dòng

em hiện hình phù vân

em như con sóng mãi lênh đênh

em như câu hát mãi chênh vênh

em tựa vào những bờ vai không phải của riêng em

đôi khi em cười, đôi khi em khóc

đôi khi em hờ hững, đôi khi em lại mỉa mai

Đêm đêm. Ai thương ai, ai nhớ ai

ai thương ai, ai nhớ ai

Ngón tay em đan cài, ngón tay em xô lệch

em bấm tung những thổn thức vào đêm

Bàn phím khô, mắt em khô, màn hình sáng

Em ngủ gục

những mặt Yahoo vẫn sáng đèn

em triền miên, em say trong cơn ác mộng

Cơn ác mộng mang dáng mặt người

em cười, nụ cười của người đàn bà điên

nụ cười em cời lên thành lửa

Em mơ, em mơ, mình biến thành một ngôi sao trời

một ngôi sao đổi ngôi

Em biến hận thù thành ánh sáng

Em biến yêu thương thành màn đêm

ánh sáng và màn đêm

tạo nên gương mặt em trong bóng tối

em mơ, em mơ, em mơ

và em lại mơ….

Đỗ Thư!

Bài đăng lần đầu trên website Khoa Văn học. Bản quyền thuộc về tác giả bài thơ.

Top