Tôi khóc…

Tôi khóc…

Nước mắt rơi xuống

Hóa những búp trà  xanh

Khô quăn lại thành những giọt lệ đen

Nhiều năm tháng sau

Đêm thâu chợt sáng

*

Tôi khóc…

Giọt bình minh đắng phía chân trời không ngủ

Tụ lại dưới sàn nhà thành biển mồ côi chữ nghĩa

Xôn xao

*

Tôi khóc…

Binh đoàn chữ bơi trong đại dương âm thanh biểu đạt

Nỗi đau hổ phách long lanh ánh sáng

Gọi mặt trời nhô lên từ phía biển

Long lanh vỏ trấu buồn không dỗ no được cô nhi

*

Tôi khóc…

Buổi sân trường khai mở trống rung rinh

Em ban mai đến lớp thanh bình

Cơn bão bạn bè thốt nhiên dồn dập

Nỗi đau và vô cảm

Trang sách mở hững hờ nhớ tiếng cười vui

*

Tôi khóc…

Nước mắt có cầu mưa?

Đàn bồ câu nhỏ tung tăng nơi sân trường tắm nắng

Nỗi đau có lớn hơn lời nói?

Có ai ở bên em khi mưa gió dập vùi?

*

Tôi khóc…

Các em - những giọt sương ban mai

Đánh nhau nhòe lên nhau

Thành nỗi đau

Thành tiếng gọi khẩn cầu

Thành nước mắt tương lai

*

Tôi khóc…

Hanoi, ngày 15 tháng 3 năm 2010

Đào Duy Hiệp

Top