Anh ơi!

fShare
0
Tặng thầy P.T.H - Khoa Văn

Chết lặng hân hoan trước một ánh nhìn
Em trùm ta bằng hào quang nõn nà
Rồi chia tay
Cuộc chia tay tháng 9 năm 71...

Thiếu phụ trong toa tàu đen
Cầm tay anh lính trẻ
Đẩy vào lần áo ngực
Và như biết bàn tay run rẩy
Chị ôm lấy đầu ta
Siết mạnh mẽ vào bụng dưới chị
Toa tàu tối đen và lắc như sóng Nga Sơn động biển
Mồ hôi diệu kì
Mùi mồ hôi mùa hè năm 72.

Rồi chúng mình đã sót qua Quảng Trị
Khói bom đắng nghét
Vón cục trong gốc lưỡi
Mùi máu bạn đồng môn
Mạnh hơn một ngàn lần đô ping
Biến ta thành hổ dữ lao lên
Và mùi máu của mình
Mùi trời xanh chói mắt...

Sẽ quên, sẽ quên, rồi ta cũng sẽ quên...

Chỉ ánh mắt ấy
Mùi mồ hôi ấy
Phút chết lặng ấy
Lần run bắn ấy
Theo ta suốt cuộc đời nuôi ta suốt cuộc đời
Như tài sản, như món nợ...

Từng sợi một tóc bạc dần
Rồi tóc ấy bạc dần từng sợi một
Mỗi sợi tựa một dòng ánh sáng
Soi sáng tóc đen của thế giới mù loà.

Trong thời hỗn mang đâỳ nhục dục hôm nay
Liệu còn gì thiêng liêng
Chúng ta yếu ớt như một sợi giá đậu.

Từng ngày, từng ngày từng ngày sợi tóc bạc ra
Tố cáo chúng mình: Mãi mãi trong trắng.

11-4-2010

 

fShare
0
Top