Tình yêu và Thơ

fShare
0


Tặng các bạn trẻ đang yêu

mỗi ngày là một ngày Valentine hạnh phúc

 

1. Khởi thủy là Đêm: Đêm nở ra Tình yêu

Thần Tình yêu Eros lung linh chế ngự mọi trái tim và trí tuệ bay lượn với đôi cánh và cây cung tinh nghịch được sinh ra từ quả trứng của Đêm

Nàng Tâm hồn Psyché tò mò đã phạm sai lầm bằng ánh sáng lí trí pha khói bập bùng: những giọt dầu rơi bỏng vai Tình yêu khiến chàng hoảng hốt trong đêm thâu hạnh phúc

Tâm hồn muốn soi tỏ Tình yêu: Tình yêu đã vùng thoát không vãn hồi bởi sự thống nhất giữa các mặt đối lập tranh chấp giữa xung năng Sống và xung năng Chết: mỗi người sẽ tìm thấy mình ở người kia một tồn sinh siêu thăng được tôn trọng; và bị bóp nghẹt khi bị chiếm hữu và trấn áp.

 

Quên lãng là “Cáo phó” long trọng của Tình yêu; và Ổn định – trái tim không lỗi nhịp – là “Tin buồn” dán dưới gốc cây như tấm bia trắng cười nhạo dưới trăng nơi những siêu thăng đã đi vào quá khứ.

Bình minh phủ định Hoàng hôn: những tấm bia cười lại bay vào trong gió… những tuần hoàn vĩnh cửu của tồn vong.

 

Cuộc hành trình của mồ hôi long lanh sáng dưới mặt trời giữa các xung năng

Đằng xa kia đoàn lữ hành đang nối nhau đi về phía hoàng hôn

Thỉnh thoảng có người đưa tay lên lau trán hay là che nắng?([1])

 

2. Đỉnh Olympia nơi ngự trị các thần

Thơ đi lang thang mù lòa giữa những điều biết và không biết; giữa bản năng và lí trí

Hai nửa vỏ trứng đã sinh ra Tình yêu giờ chắp lại thành Trời - Đất, Đêm - Ngày

Thủa trời đất hỗn mang giữa các xung năng mờ mịt Ngày và Đêm ta đi tìm em

 

Ngày

Nắng reo ngày bên song cửa bên hàng cây lên sợi tóc sáng ngày sinh lên những âu lo náo động của tồn sinh của hạnh phúc của lao động dựng xây và trách nhiệm. (Hôm nay vàng hạ nhiệt đôla đứng giá ôtô “run” vì sợ áp mức phạt gấp đôi Hanoi 270C chắc không gay gắt lắm… Tháng năm nắng đầy mẹ ra sân cào thóc đuổi bầy gà mất trật tự có cây hoa nhài bông trắng nở rung rinh có cây xoan cây bưởi trong mơ con chó nằm thè lưỡi dưới bóng mướp vàng buổi sáng nay chiếc áo mẹ phơi phấp phới reo trong gió…)

“Quá nửa đời phiêu dạt / Con lại về úp mặt vào sông quê…”([2])

 

Đêm

Gió dắt Thơ vào đêm có nước mắt thì thầm nỗi buồn về nữ sinh đánh nhau về đứa trẻ làm thuê bị những trận đòn trung cổ về những trớ trêu của ngày tháng ưu phiền về nạn nhân yêu không đầu mất ngón,…

Thế giới nhiều bấp bênh giữa những cần lao trong sáng thanh bình với những tàn bạo xót xa phẫn nộ và đắng lòng hoang hoải tha hương

Em đi về phương ấy…

 

3. Em đi về phương ấy chiều nay…

 

Sông sâu ngại chuyến đò đầy

“Đường xa nghĩ nỗi…” đã rày nắng mưa

Nắng thưa trưa vắng chiều gầy

Bên song chim nhạn về xây tổ hồng

 

Em cười: thơ cổ phương Đông…


4. Thơ ra đời từ những điều biết và không biết: Tâm hồn và Tình yêu dìu nhau vào những thanh âm, những giọng nói thì thầm vọng trong đêm thâu trú ngụ

Thủa trời đất hỗn mang giữa các xung năng Ngày và Đêm ta đi tìm em - Thơ - đứa con của Tình yêu và Hồn của đất đai quê hương xứ sở

Cái biết của Đời: những thăng trầm phẩm tước lầu son gác tía phương tiện những phù vân nhân thế tiếng cười cụng li hả hê thắng trận mưu sinh chứng khoán… khiến ta đau ta khóc…

Cái biết của Thơ: mồ hôi tư tưởng đã khô hiện lên trong máu chữ.

“Cơm áo không đùa…”, Thơ và Đời đối lập mà thống nhất.

 

5. Đỉnh Olympia nơi ngự trị các thần

Thơ ra đời từ những điều biết và không biết, từ những nỗi đau và khát vọng tinh thần

“Buổi sáng thức dậy / Bắt gặp tình thương đi đưa đám hận thù”([3])

Sáng nay ngọn gió mơ hồ mơn man những ngón tay nâu nổi gân ngồi gõ lên bàn phím những giọt mồ hôi đã khô - những giọt lệ đen - trên màn hình tinh thể lỏng hiện lên Tình yêu, Sự sống, Sinh thành, Nỗi đau, Hạnh phúc, Buồn thương…

 

Tiếng chim hót đâu đây buổi sáng nay đưa ta trở về “Huyền thoại Mẹ”

Ngọn gió đưa tiếng động cuộc đời từ nơi ngự trị Tình yêu đến với ta

 

Thơ gọi ta

Tình yêu gọi ta

Đời gọi ta

Nào ra mở cửa sổ cho vi vu gió ùa vào căn phòng câu hát thở:

 

“Quá nửa đời phiêu dạt…”

 

Dòng sông hay nước mắt của thời gian?

 

Hanoi - Cửa Lò, tháng 2 - 5 năm 2010

Đào Duy Hiệp



([1]) Gợi âm hưởng từ bài thơ Đoàn lữ hành của Théophile Gauthier (1811 - 1872).

([2]) Bài Khúc hát sông quê của Nguyễn Trọng Tạo.

([3]) Hữu Thỉnh, Buổi sáng thức dậy.

fShare
0
Top