Về Nhị Khê nhớ Nguyễn Trãi; Thị xã Sơn Tây (thơ Khuất Bình Nguyên)

Khuất Bình Nguyên

Sinh viên Khoa Văn Khóa 13

Tác giả hai bài thơ được giải Nhì cuộc thi “Thơ về Hà Nội” do Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội và Báo Văn nghệ - Hội Nhà văn Việt Nam phối hợp tổ chức (trao giải 15/10/2010)

Website Khoa Văn học xin nồng nhiệt chúc mừng tác giả và giới thiệu với bạn đọc


Về Nhị Khê, nhớ Nguyễn Trãi

Ông tự buộc phận mình vào lịch sử

Buộc sợi cỏ bồng vào một chiều đất Việt đầy mây

Cỏ vòng quanh bao nhiêu bước chân

Cùng với chân cha bị xiềng từ Thăng Long lên biên giới

Bao nhiêu bước chân mười năm đi quanh lều cỏ

Lều nhỏ một gian ở góc Thành Nam

Hoa xoan nở rơi đầy thềm thao thức…

Không có ông, Đại Việt vẫn chiến thắng bầy xâm lược

Nhưng Cáo Bình Ngô chưa chắc đã sinh thành.


Chẳng bao năm sau lửa chiến tranh

“Lệ Chi Viên” án tru di tam tộc

Sách vở thi ca bị đốt,

Gia đình ly tán bốn phương..

25 năm sau vua hạ lệnh minh oan

Lệ chảy sáng sao Khuê lòng thương nước

Không biết bao nhiêu người thân sống sót

Chỉ biết phải mất nhiều thế kỷ,

Mới tìm được gần 100 bài thơ chữ Hán của Ức Trai

Những sợi cỏ bồng vương đầy trong thơ Hán tự

Những bài thơ không thể bị tru di như tên tuổi của thi hào

Ký ức nhân dân như bia đá truyền đời trong sử sách.


Hoa xoan nở vào thơ Ức Trai ở xóm Nhị Khê

Tháng ba năm nay loài hoa tím chốn thôn quê lại rải đầy mặt đất

Tưởng năm trăm năm qua chẳng có chuyện gì

Loài hoa nhỏ nhập vào hồn thi nhân, nhập vào hồn đất Việt.

Năm trăm năm qua ông vẫn trở về nhà

Đội nón lá, vác cuốc đi làm trên cánh đồng mùa Xuân

Hoa xoan nhỏ như những hạt mưa tím rắc đầy trong ngõ

Chẳng còn sợi cỏ bồng nào vướng chân du khách như chuyện của người xưa.

Nhị Khê năm 2000


Thị xã Sơn Tây

Tiếng chuông nhà thờ

Thong thả đi vào ngõ phố

Con đường chạy quanh hào nước

Chẳng biết đi được bao vòng đã hết tuổi thơ.

Thành cổ mọc lên rừng cây

Sót lại dăm cửa pháo đài rêu phủ

Một thời loạn lạc đâu đây

Đi qua nơi này để thành xưa cũ

Tìm về một thưở hoa niên…

Thị xã nhỏ không rộng hơn vòng tròn tiếng chuông

Vòng âm thanh xoay tròn lá bàng chiều đông cháy đỏ

Xoay quanh thành cổ ngân nga.

Xứ đạo bình yên màu áo nâu thị xã quê mùa

Em tôi tóc dài buông qua mười sáu tuổi

Chưa một lần đi xa…

Sớm tối bên khung cửi nhỏ

Những vòng sợi tơ tằm

Vàng óng một thời bờ sông cổ tích.

Tiếng chuông nhà thờ

Ngân trên mặt lụa

Tôi tìm thấy tuổi thơ trên khung cửi

Tuổi thơ đi quanh hào nước

Hiện hình trên mặt lụa phúc âm.

Top