Anh tôi - Hồi tưởng những giấc mơ (thơ Khuất Bình Nguyên)

Thơ Khuất Bình Nguyên

 

Anh tôi

Người anh hùng của cả gia đình và của riêng tôi

Dăm mảnh đạn thù còn nằm trong da thịt

Vật kỷ niệm chỉ có ở những người lính chiến

Ba lô con cóc căng phồng nắng gió tuổi đôi mươi,

Mười mấy năm chiến trường B gian khổ.

Trở về quê cũ

Bạn xưa người đã qua thì

Vầng trăng năm ấy

Mây trời khuya

Thao thức mái đình…

Sáng sớm tinh mơ

Anh đi gánh nước

Múc cạn giếng làng

Vẫn chưa đầy năm tháng đi xa…

Đột nhiên trời sáng tiếng gà

Giếng xứ Đoài

Bèo ong cạn đất

Mùa xuân lại rắc đầy kỷ niệm để đi qua.

Anh một mình trở lại khoảng trời xa

Sông nước phương Nam mặt người nhuộm sạm

Ngày vui đến muộn

Bèo ong cạn đáy một mình…

Dây gầu múc nước

Nặng gì như nặng

Tiếng hoàng hôn rơi trong giếng nghĩa tình.

Mùa xuân của anh

Nắng mưa chân trời góc bể

Cố hương giếng nước đầy vơi

Bèo ong ân tình đựng bao hạt ngọc

Mây trắng quê mình đình phơi trên mái

Thương anh thương vầng trăng tỏ

Giếng xứ Đoài

Chẳng cạn đợi người soi.

 

Hồi tưởng những giấc mơ

Tôi lang thang trên cánh đồng

Chỉ thấy gió thì thào với cỏ

Cha mẹ hiện về từ phía chân trời

Hỏi tôi đã làm điều gì có lỗi

Nhắc đừng lạc đường

Giữa dòng đời, dòng nước chảy xuôi.

Tỉnh dậy tay vẫn cầm nắm cỏ

Rạng đông mách tôi đi theo hướng mặt trời…

Có những khi tôi trở về với tôi

Đường trần xa xôi

Cánh nhạn nghiêng xa vắng nửa chân trời

Cám dỗ bày ra mọi chỗ…

Cánh diều trăng vùi trong cỏ tuổi thơ.

Tỉnh dậy thấy đầu mình đã bạc

Bàn tay nhận bao ân huệ của đời…

Tuổi hoa niên đi vào thành phố

Đi qua những giảng đường Đại học

Đông nghịt những người

Họ cùng thời với tôi

Được đọc sách thánh hiền viết ra nhiều thời đại

Nghe chim hót biết mùa hè đang chín

Thời gian thở dài trên những cành nguyệt quế cỏ khô

Mỗi mùa thu trời lại dệt cho tôi  chiếc áo heo may mơ mộng

Sông đã lấp rồi vẫn còn nghe tiếng chèo đò của thế kỷ trước vọng về

Đi giữa phố đông người dưới bầu trời tự do

Không ai bị Đời bỏ quên

Dù chỉ có một chút tài và phẩm hạnh

Được hát những bài hát mình yêu

Nói những điều mình nghĩ

Được ngồi trên bờ đê của dòng sông quá khứ

Tự nhổ hạt cỏ may lỗi lầm

Vương vào vạt áo cuộc đời sau chặng đường xa …

Tỉnh dậy  không biết đang ở vùng nào trên đất nước tôi

Cứ gặp mười người thôi đã có sáu, bảy người làm ruộng

Nghe  khắc khoải tiếng gà gáy sáng

Mặt đất vươn vai đứng dậy

Những luống cày và mùa gieo hạt mới.

Mặt trời rọi vào hồn tôi bao tia mong đợi

Thời gian mát rượi chạy mệt xoài trên đồng lúa chín

Những giấc mơ rào rạt phía chân trời.

 

Đã đăng trên Văn nghệ số 49, ngày 4/12/2010

Khuất Bình Nguyên

(cựu SV Khoa Văn khóa 13)

Top