Thơ viết cho mùa đông

Em yêu lắm mùa đông

Yêu những hàng cây vùi trong giá rét

Chẳng còn nữa sắc trời thu xanh biếc

Cô đơn màu mây xám lặng buồn

Đi suốt buổi chiều thấy phố dài hơn

Đường mềm mại như bàn tay con gái

Ghế đá chơ vơ thu mình lặng lẽ

Chắc ghế nhớ thầm hơi ấm một bờ vai.

Mái ngói rêu phong vẫn giữ nét trang đài

Gió biết lỗi nên dường như dịu nhẹ,

Trong giá băng cây yếu mềm lặng lẽ

Lá xa cành nào oán trách chi đâu.

Mùa đông về ta thêm nỗi nhớ nhau

Thắp yêu thương sưởi tim mình ấm lại

Mùa đông lạnh để ta còn cần mãi

Biết giữ cho mình hơi ấm một bàn tay

Và nếu như không có buổi chiều nay.

Đông chẳng đến cùng em trong căn phòng nhỏ

Trái tim em đâu cồn cào nỗi nhớ

Thơ viết cho anh cũng hóa vô tình

Em đã đi qua ngày tháng của riêng mình

Từng đêm đông trải lòng trên trang giấy

Dẫu biết em yêu mùa đến vậy

Nhưng anh ơi, đừng nhé - giống mùa đông !

Top