Thầm nghe

fShare
0

Lặng một chút nghe trời trở gió

Cây cựa mình chở nặng tâm tư

Chiều chớm lạnh chợt thương nhành cỏ úa

Thoáng đâu đây xao xác tiếng chim gù

Lặng một chút nghe lời tình tự

Nắng bên hoa len lén nụ hôn đầu,

Bàng đỏ lá đốt mình trong nỗi nhớ

Phút xa cành, nay lá biết về đâu ?

Lặng một chút nghe đời vẫy gọi

Tiếng chim ca và sóng vỗ trong chiều,

Hạt mầm xanh cựa mình trong đất ấm

Mở tâm hồn đánh thức những thương yêu.

Lặng một chút nghe lòng tự sự

Những buồn vui không trút hết bao giờ.

Và nỗi nhớ cũng lặng thầm sâu kín,

Em thả mình tan chảy trong thơ.

fShare
0
Top