Cánh đồng - Nón trắng - Biến khúc (thơ Khuất Bình Nguyên)

Thơ Khuất Bình Nguyên

(Sinh viên Tổng hợp Văn khóa 13)

 

CÁNH ĐỒNG

Cha nghẹn cơm giữa chiều

Ngàn ngạt mùa gió thổi

Từ làng ra đồng đã hết tám mươi năm.

Cánh đồng ơi ! Cánh đồng xa xôi

Mộ cha nằm ở đó

Tắt lửa tối đèn

Người thiên cổ bàn việc làng việc nước

Trăng trên đồng rộng hơn cả mênh mông.

Nấm mộ nào được đội đầu ngọn cỏ

Còn bao nhiêu chìm xuống đất bùn

Cánh đồng rộng cho mặt trời mọc sớm

Cho đời người trú ngụ dưới đất sâu

Cha tôi nhắm mắt rồi còn mở ra nhắn lại

Đồng làng thiêng… gió thổi ngắt lời

Nơi nuôi hạt lúa, củ khoai

Không biết có bao nhiêu mùa cày của cha

Theo đàn trâu lặng lẽ

Đi qua hoàng hôn để lặn với mặt trời

Lặn với tiếng đập đất, tiếng cọ nồi

Tiếng người quê tôi khê nồng như cơm cháy

Cục mịch quê mình tiếng đất vỡ trong mưa.

Bao nhiêu gieo trồng

Bao nhiêu gặt hái

Bao nhiêu gió thổi

Bao nhiêu con người

Bao nhiêu mặt trời.

 

NÓN TRẮNG

Đã lâu rồi tôi không nhìn thấy bóng nón trắng trong thành phố nữa

Những đồng bào tôi mắt sáng long lanh

Khoảng trời nón thanh bình bao năm tháng.

Sớm sớm chiều chiều dòng xe cộ

Tất tưởi mũ tròn trần trụi bụi công trường…

Bỗng đâu đó giữa trưa một gánh hàng rong nhỏ

Gánh quá khứ về cho mùa hạ bớt nắng nôi

Cái nón cũ đội đầu vừa để đậy những củ khoai vỏ tím

Một chút ngày xưa như thẹn giữa phố phường

Rồi chẳng thấy trên đường phố nữa

Gió thổi trưa vào ảo ảnh lá xưa.

Dăm bảy khách nước ngoài mua nón về không đội

Chút hiếu kỳ đáng yêu cho kẻ lạ phương trời

Có lễ hội phố phường người ta treo nón

Đung đưa hàng nón trắng yêu kiều

Chao đèn ban ngày không có ngọn

Dưới vòm trời trắng muốt kia không có mặt người.

Ở đâu đó trên vạt chiếu tuồng, chèo… xanh đỏ

Nón quai thao không sống thật trong đời

Sân chiếu chèo… thưa bóng người chơi

Thành phố bị chìm xuống nước của vũ trường ca nhạc

Lời Anh, lời Việt không rõ tiếng

Vũ điệu quay cuồng gọi khán giả quậy lên

Mùa Thu quên chút hanh vàng ngõ vắng

Nón trắng ngày xưa e thẹn một mình.

Sau hai mươi năm nữa, thành phố của tôi

Những cao ốc, những con người

Nón trắng chỉ còn treo trong bảo tàng dân tộc học ?

Dưới vòm trắng muốt kia liệu có mặt người

Văn hóa nón ra đi tìm một thời mười thế kỷ.

Những đồng bào tôi mắt sáng long lanh

Khoảng trời nón thanh bình bao năm tháng.

 

BIẾN KHÚC

Thanh Tâm Tài Nhân và nhiều người khác đã viết đời Kiều

Thời gian bỏ quên cả Kiều và chính họ

“Đoạn Trường Tân Thanh” vực Kiều sống lại

Nguyễn Du rứt ruột mình yêu Thúy Kiều và học Hoạn Thư ghen.

Nhiều người đã viết Romeo- Juliet và Otenlo

Tình yêu ghen tuông nhạt phèo như dòng nước sông Thame mỏi mệt

Shakespeare đã chết ba lần để yêu, ghen chẳng bao giờ chết

Các nhà hát lớn ở châu Âu không chứa nổi kịch năm hồi.

Không ai lấy sách của Thanh Tâm Tài Nhân  để chú thích văn chương của Nguyễn Tiên Điền

Biến khúc của mùa thu Truyện Kiều làm cây lá bao thời nức nở

Tình yêu và ghen tuông chuyện đời thường muôn thưở

Bỗng trở thành vẻ đẹp của Thời Gian.

Các Thiên tài sống chung với chúng ta trong ngôi nhà có bức tường vô hình trước cửa

Người thường hàng ngày đi qua cửa, còn họ ra vào qua bức tường kia.

(Đã in trong tạp chí  Nhà văn, s. 8/2011)

Top