Hồi ức tháng Tư - Mùa xuân ở Boston (thơ Khuất Bình Nguyên)

 

Hồi ức tháng Tư

 (Thương nhớ gửi xứ Đoài)

 

Sáo diều cất lên mắt lưới hoàng hôn

Chiều chầm chậm như dây kéo vó

Tháng Tư ráng đỏ bổng lên trời.

 

Sợi dây diều nối làng tôi

Với khoảng không bao la tiếng sáo

Hoa gạo ươm tơ trắng

Lúa chiêm xanh ân tình

Yếm phơi quên bờ dậu đầy trăng

Vai áo trai làng hơi sương mờ đậm.

 

Chị tôi lấy chồng xa quê hương

Miền đồi miên man chạc ba cây sắn

Ngai ngái mùi nắng dại

Ba Vì nghiêng gió theo.

Nhớ mẹ già chải tóc bằng tay quên cả lược

Buộc lời thở than dưới cánh diều mơ ước

Lúa chiêm sắm sửa áo phơi đòng.

 

Như cánh thiên thần kéo nửa đêm cùng rơi

Một nửa gió, nửa sao trời tràn xuống đất

Chiều tháng Tư buộc vào đêm bát ngát

Cánh diều bay ngây ngất một mình

Rơi yên lặng xuống vùng quê dĩ vãng.

 

Bốn mươi năm rồi tóc chị tôi đã bạc

Cây sắn chạc ba tất tả một đời người

Ba Vì nghiêng núi chẳng đầy mây

Cây đàn thời gian mười hai dây

Sợi tháng Tư vô tình bị đứt...

Xứ Đoài ơi ! Nối lại dây ngày trước

Để buộc làng tôi dưới cánh diều.

 (Đã in báo Văn nghệ, s.41, 8/10/2011)

 

 

Mùa xuân ở Boston

 

Hoa Lê nở trắng trước cửa các ngôi nhà tường gạch đỏ

Tháng tư âm thầm mưa chiều

Nhuộm ướt lời nhắn nhủ mùa đông

Gió se se cành run rẩy chồi xanh

Bao nhiêu người đội mưa dưới tượng đài Harvard

Mái trường xưa trước trăm năm nước Mỹ ra đời.

 

Một buổi tối trong phòng khách nhỏ

Chiếc dương cầm cũ kỹ ngủ im lìm

Ngọn nến cháy ấm đêm xuân như tấm lòng gia chủ

Hoa Lê lặng lẽ sáng bên ngoài cửa sổ

Mang vẻ trầm tư của nhà hiền triết

Ngày mai tràn ngập nắng xuân về.

 

Nơi sinh ra nhân tài chỉ là ngôi nhà cổ

Thanh thản tường gạch đỏ tuổi trăm năm

Hoa Lê thả vào mưa những ý nghĩ thì thầm

Để pho tượng đồng trầm ngâm hàng thế kỷ.

Có ý nghĩ tuột khỏi tầm suy tưởng

Bỗng hiện về tràn ngập trong ta

Rồi lặng im như cành Lê trắng

Để bàng hoàng sau giấc mơ qua…

 (Boston, đêm 9/4/2010)                                                              

Đã in báo Văn nghệ, s.41, 8/10/2011

Sáo diều cất lên mắt lưới hoàng hôn

Chiều chầm chậm như dây kéo vó

Tháng Tư ráng đỏ bổng lên trời.

Top